Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 66: Đế quốc hoa hồng (21)

Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.

---------------------------------------------------------------------------------

Omega trong kỳ động dục mẫn cảm đến cực điểm, cho dù là tin tức tố sương mù di động nhè nhẹ từng đợt từng đợt như muối biển, hay là Augustus thong thả ung dung như có như không hôn môi, đều như là ở châm lửa.

Tin tức tố Alpha như cơn gió lưu luyến, quấn quanh nhành hoa hồng, giống ôn nhu âu yếm, lại giống như lộ ra sự chiếm hữu.

Sở Từ vô lực mà dựa vào trên vai hắn, cắn quần áo chỗ vai Augustus: "Ô......"

Augustus cưỡng bách cậu tiến vào kỳ động dục, lại không trấn an cậu, mà là không vội không chậm mà chải vuốt tóc của cậu, môi ở trên người cậu chậm rãi lưu luyến, thường thường tiếp theo là nụ hôn nhẹ nhàng.

Hắn hình như là muốn lấy cái này tra tấn cậu, hơi thở nóng bỏng trượt qua đã thịt mẫn cảm, kích khởi từng trận rùng mình. Tiếp theo, Sở Từ liền nghe âm thanh cười nhẹ sung sướng của tên sói con.

Sở Từ tuy rằng không quá thanh tỉnh, nhưng như thế nào đối phó với cậu, đây căn bản là một vấn đề không cần hỏi.

Cậu dựa vào trong lòng ngực Augustus, câu lấy cổ hắn, mơ hồ không rõ mà nói: "Adam...... Ôm em......"

Adam chính là tên "Vị hôn phu" của cậu.

Augustus động tác dừng lại, giây tiếp theo, hắn nắm đầu tóc Sở Từ, đem cậu từ trong lòng ngực túm ra, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Adam?"

Sở Từ chớp chớp lông mi thật dài, trong mắt cậu chứa nước mắt, đến ánh mắt đều trở nên mơ hồ không rõ, dường như cất giấu sương mù đầy trời: "Adam, không cần...... Đau......"

Ngữ điệu của cậu mềm mại, như là đang làm nũng.

Augustus thật hận không thể đem cậu ăn tươi nuốt sống vào bụng, để cậu không thể dùng loại thanh âm này gọi tên người đàn ông khác, ghen ghét làm lý trí của hắn không còn sót lại chút gì, khắp đầu óc chỉ còn lại là làm người này đau, làm cậu khóc ra, làm cậu cũng trải nghiệm một chút đau đớn mà mình đã trải qua.

Dựa vào cái gì chỉ có một mình hắn điên cuồng, dựa vào cái gì cậu chỉ có thể đứng ngoài cuộc, dường như không có việc gì, giống như hắn làm tất cả đều là tốn công vô ích?

Hắn đem Sở Từ ôm vào bể tắm, nước ấm áp nhu nhược không xương mà bao phủ người đẹp tóc dài "Em nhìn cho rõ, tôi rốt cuộc là ai?"

Sở Từ giãy giụa từ trong nước ra ngoài, tóc tẩm ướt, dán lên da, giống con sông uốn lượn.

Cậu mở lông mi dính bọt nước: "Chó điên."

"Cảm ơn đã khích lệ." Augustus đem hai chữ này trở thành lời khen cho hắn, cong khóe môi lên nói: "Nghe qua một câu chưa, chủ nhân của tôi. Em nuôi chó, em phải phụ trách buộc dây xích cho nó."

"Hiện tại, đến lúc em thực hiện trách nhiệm của chủ nhân."

Augustus lại điên, cũng không điên đến nỗi nằm ở trong phòng có thi thể cùng chủ nhân của hắn làm tình, thật ra cũng không phải không dám, mà là thân phận của thi thể này thật sự làm hắn như nghẹn ở yết hầu, tình địch dù đã chết cũng là tình địch, cho dù chết, hắn ta cũng không tư cách nhìn thấy một tấc da của Sở Từ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...