Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 64: Đế quốc hoa hồng (19)

Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.

---------------------------------------------------------------------------------

Augustus thật sự nhịn không được, khiến cho động tác đều có vẻ thô bạo.

Sau khi hắn cùng Sở Từ tách ra, kỳ dễ cảm chỉ có thể dựa vào chính mình ảo tưởng mà vượt qua, lần lượt tích lũy xuống, thời điểm mỗi lần trước và sau kỳ dễ cảm, đều là người trong quân đoàn vòng qua hắn mà đi.

Người dục cầu bất mãn tựa như một thùng thuốc nổ. Bùm, thấy ai là bắn người đó, ai cũng như nhau, căn bản không có ai sẽ tới gần hắn một bước.

Hắn cảm thấy chính mình không có điên khùng mà đến Đồ Lan cướp người đã xem như bình tĩnh khắc chế, hiện tại người ngày đêm tơ tưởng đang ở trong ngực, Augustus căn bản không nghĩ tiếp tục nhẫn nhịn.

Dù sao nhịn như thế nào, người này đều sẽ không đau lòng hắn một phân, còn không bằng tra tấn cậu, làm cậu tự thân cảm nhận được tình yêu cùng hận thù của hắn.

"Tóc sao lại trở nên dài như vậy?" Augustus rốt cuộc chạm vào mái tóc dài mà hắn luôn tưởng tượng, so với ảo tưởng còn muốn mượt mà hơn, giống như nước chảy qua khe hở ngón tay của hắn .

Sở Từ "Ưm" một tiếng, không có giải thích, tiểu sói con quá hung, cậu rất khó tập trung tinh thần.

Augustus trở lại bên người cậu, cái loại đau đớn phiền lòng này lại biến mất, tuy rằng theo tóc càng ngày càng dài, đau đớn cũng giảm bớt rất nhiều, nhưng cũng chỉ là giảm bớt, cũng không hoàn toàn biến mất.

Hiện tại nó không còn, Sở Từ hôn hôn trầm trầm, lại cảm thấy thần trí đều trở nên thanh tỉnh rất nhiều.

...... Không, cũng không có thanh tỉnh như vậy, dù sao Augustus cũng sẽ không để cậu chân chính thanh tỉnh.

Sở Từ nhớ không rõ chính mình như thế nào căng qua bảy ngày này.

Cả người đều đau, đến sức nâng ngón tay một chút cũng không có, tiểu sói con nổi điên liền biến thành chó săn lớn, ở trên người cậu lại gặm lại cắn, giống như muốn đem hận ý một năm tích góp xuống toàn bộ phát tiết ra ngoài.

Cắn xong, chính hắn phát tiết hết, lại nhớ rõ lại đây đau lòng cậu, nhão nhão dính dính mà cọ cậu, thoa thuốc mỡ cho cậu, hôn một chút, thoa một lần, hôn toàn thân cậu.

"Ngài chừng nào thì để tôi trở về," Augustus hôn lấy đuôi mắt của cậu, khẩn cầu mà nói: "Đã hơn một năm, ngài nếu là tức giận, hiện tại cũng nên nguôi giận đi?"

Sở Từ mở to mắt, có trong nháy mắt mà hoảng hốt.

Bị cậu vứt bỏ lâu như vậy, hắn cư nhiên còn nghĩ sẽ về.

...... Thật đúng là tính cách của chó con, nhớ ăn không nhớ đánh, một khắc trước bị đá đến một bên, ngay sau đó vẫy tay lại có thể dỗ trở về.

Sở Từ đem hắn đẩy sang một bên: "...... Không, tôi nói rồi, tôi đã...... Ô......"

Augustus che lại miệng cậu, dựa vào bên tai cậu nhẹ giọng nói: "Tôi không thích nghe ngài nói cái này, nói cái khác có được không, thanh âm của ngài dễ nghe như vậy, vì sao luôn không chịu đối với tôi nói dễ nghe một chút vậy...... Tên ngu lần trước mạo phạm ngài bị tôi giết rồi, ngài khen tôi một chút, dỗ dành tôi, được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...