Chap 61: Đế quốc hoa hồng (16)
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
---------------------------------------------------------------------------------
Chiến hạm trở về vũ trụ không bao lâu, cái loại đau đớn quen thuộc này lại ngóc đầu trở lại.
Sở Từ cuộn tròn ở sô pha, bất đắc dĩ mà nói với hệ thống: [ Ta biết nó sẽ trở lại, nhưng nó có phải về quá nhanh không vậy, cảm giác hiện tại như tận thế vậy. ]
Hệ thống: [...... Bằng không, ngài ngủ tiếp trong chốc lát? ]
[ Ta hiện tại ngủ không được. ]
Cậu đem Augustus ném vào một khách sạn gần đây, khi sắp rời khỏi, Augustus chẳng sợ đang trong giấc mộng, vẫn như cũ theo bản năng nắm lấy cổ tay của cậu, không cho cậu đi.
Tiểu sói con bị nước mắt làm ướt lông mi, hắn không bao giờ thích khóc như vậy, cho dù trong trận đấu bị thương gần chết, đôi mắt của hắn cũng không đỏ chút nào.
Giờ đây thoạt nhìn như chó con bị đuổi khỏi nhà, mờ mịt vô thố mà nhìn hướng cửa, thật cẩn thận mà vươn móng vuốt, muốn bắt lại chút hơi thở mà chủ nhân lưu lại, muốn cùng chủ nhân cùng nhau về nhà, nhưng mà lại sợ sẽ bị ném một lần nữa.
Sở Từ ánh mắt sâu thẳm mà nhìn hắn trong chốc lát, chậm rãi bẻ ngón tay của hắn ra, thẳng đến khi hắn rốt cuộc nắm không được cậu.
Cậu đem tay lạnh băng của Augustus bỏ vào trong chăn, sờ sờ mặt hắn, nhẹ giọng nói: "Chờ cậu mạnh lên lại đến tìm tôi, tới trả thù tôi, tới giết chết tôi, tôi đều chờ."
Cậu dùng thuốc mê liều không nhiều lắm, sau khi rời đi một giờ, cậu nhận được tin nhắn của Augustus.
Lúc này chiến hạm đã rời xa tinh cầu mà cậu ném Augustus, đau đớn nhỏ vụn dài dẳng làm cậu rất khó duy trì tinh thần, nghe được tiếng vang của quang não, ngón tay cậu run lên một chút, không cẩn thận đem quang não ném trên mặt đất.
Sở Từ không nhặt lên, chỉ là rũ mắt, nhìn quang não bắn ra nhắc nhở, lại thu về, vòng đi vòng lại, tựa hồ không ngừng lúc nào.
Hồi lâu về sau, Augustus đại khái là biết cậu quyết tâm sẽ không nhận video, bắt đầu từng tin nhắn gửi cho cậu.
Quang não bắn ra một mặt người ảo, trên màn hình, Augustus tràn đầy khẩn cầu.
[ Ngài ở nơi nào? ]
[ Ngài không cần tôi nữa sao? ]
[ Đừng vứt bỏ tôi, cầu xin ngài. ]
[ Cầu xin ngài cầu xin ngài cầu xin ngài, quan tâm tôi đi, tôi sắp điên rồi, tôi thật sự sẽ điên mất. ]
......
Mỗi khi nói một câu, Augustus sẽ ngừng thở, chờ mong được cậu đáp lại, cho dù là một cái dấu chấm câu cũng được.
Nhưng mà không có, vẫn luôn không có.
Hắn từ buổi chiều khi ánh mặt trời còn hừng hực, gửi đến khi hoàng hôn như màu máu ở phía chân trời, lại đến màn đêm nồng đậm mà cắn nuốt tất cả ánh sáng.
Bình luận