Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 48: Đế quốc hoa hồng (3)

Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.

---------------------------------------------------------------------------------

Gió tuyết thổi khắp cả tinh cầu, phóng mắt nhìn lại, lọt vào trong tầm mắt toàn là một mảnh trắng xoá, chỉ lộ ra những kiến trúc cao tầng màu đen rách nát  đứt gãy.

Ngày tuyết lớn như vậy, người rất khó mở mắt ra. Augustus không có hệ thống bảo hộ, bị gió lạnh thấu xương thổi giống sói con xù lông, đôi mắt màu xám nửa híp, biểu tình khó có được chút vô thố.

[ Bên ngoài quá lạnh ] hệ thống nói: [ Nhiệt độ không khí chênh lệch quá lớn, hắn chịu không nổi. ]

Sở Từ bất động thanh sắc nhìn hắn một cái, tên nhóc con bị đông lạnh đến sắc mặt tái nhợt, nhưng lại quật cường không rên một tiếng, vừa không chịu hướng cậu xin giúp đỡ, cũng không yếu thế trước thời tiết giá lạnh, ước chừng là dưới thành phố ngầm quá lâu, cảm thấy rét lạnh cũng có thể chết lặng căng cho qua.

Cậu nhẹ nhàng thở dài, cởi áo choàng màu đen to rộng, ném vào trong lòng ngực tên nhóc con: "Khoác vào."

Áo choàng dựa theo quy cách quân trang chế ra, khả năng chống gió chống lạnh là nhất, lại được hệ thống cải tạo qua, sờ lên xúc cảm mềm mại thoải mái, như là lông chim mềm nhẹ.

Augustus đại khái là không nghĩ tới người này còn sẽ có lòng tốt như vậy, ngây người một chút, áo choàng đã bị gió cuốn ra hơn phân nửa, mắt thấy sẽ bị bay đi, hắn vội vàng đem áo choàng túm về, chặt chẽ ôm vào trong ngực.

Sở Từ: "......"

Tên tiểu quỷ này bị thổi ngốc luôn à, ôm trong lòng ngực có ích lợi gì?

"Khoác."

"......" Augustus do dự một lát, không có biểu tình gì nói: "Trên người tôi rất dơ."

Hắn cùng đầu trâu đánh nhau mấy giờ, quần áo đã sớm dính đầy mồ hôi và máu cùng bụi đất, dưới thành phố ngầm không có gì đặc biệt, dù sao bên trong có rất nhiều người giống hắn đều dơ hề hề. Chính là khi cùng người này đơn độc ở chung, lại là không được.

Áo choàng cậu ném lại đây còn giữ một chút độ ấm, còn có một chút mùi hương rất nhẹ gió lạnh cũng thổi không đi, như là hoa hồng mỹ lệ yếu ớt che giấu trong gió tuyết.

Quá sạch sẽ, dù là người này, hay là quần áo người này mặc, đều là tồn tại cùng hắn hoàn toàn tương phản.

Hắn không dám làm dơ.

Sở Từ đi đến trước mặt hắn, sửa sửa đầu tóc hỗn độn của hắn, cong khóe môi lên: "Cậu hiện tại là của tôi, tiểu quỷ. Tôi bảo làm cái gì, cậu phải làm cái đó, đây là mệnh lệnh, cậu không có quyền cự tuyệt."

Augustus nâng mắt lên, cùng cậu đối diện.

Tên nhóc này đã ở dưới thành phố ngầm rất lâu rồi, rõ ràng là dinh dưỡng không đầy đủ, thân hình thiên về gầy yếu. Hắn nhấp chặt môi, cằm banh ra một cạnh sắc bén, màu xám trong ánh mắt chứa đầy gió tuyết.

Hắn an tĩnh vài giây, trả lời: "Tuân mệnh, chủ nhân."

Hắn rũ mắt, phủ thêm áo choàng, thoạt nhìn tựa như một cái cây an tĩnh, gầy yếu lại vô hại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...