Chap 38: Khuynh quốc khuynh thành (12)
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
---------------------------------------------------------------------------------
Biên cảnh nơi Tây quan, giống như sa mạc, ngày hè nóng bức, vào đông rét buốt.
Diệp Tiềm không muốn để Sở Từ đi cùng hắn, hắn luyến tiếc để cậu chịu khổ, nhưng Sở Từ chỉ nói một câu, liền đem hắn lo lắng từ đầu chí cuối đá trở về.
"Không muốn để ta đi, chàng là muốn cho ta ở nhà, giống hòn vọng phu đau khổ chờ chàng trở về sao?" Sở Từ nhéo nhéo mặt Diệp Tiềm, oán trách nói: "Tiểu phu tử, chàng thật nhẫn tâm."
Diệp Tiềm nghe xong, buồn rầu mà nhăn mi lại.
A Từ lời này cũng rất có đạo lý, mà hắn cũng xác thật luyến tiếc để A Từ chịu khổ.
Hắn thỉnh chỉ đi Tây quan, chính là bởi vì khoảng cách ở Tây quan cách Kinh Thành xa nhất, hoàng đế dù ngu ngốc cũng là hoàng đế, hắn từ nhỏ học đều phải theo đạo lý trung quân vệ quốc, hắn đổi trắng thay đen, đổi lấy tự do của Sở Từ, tuy rằng không đề cập tới, thì cũng sẽ ở trong lòng áy náy.
Không phải thẹn với hoàng đế, mà là thẹn với chính mình nửa đời học những đạo lý này.
Hắn đi Tây quan, một là chuộc tội, hai là núi cao sông dài, A Từ về sau đi tìm hắn, cũng có thể ở nơi đó tự do tự tại mà chơi một chút, chỉ cần cậu vui vẻ, bản thân hắn như thế nào đều không sao cả.
"Ta biết rồi" Diệp Tiềm ở lòng bàn tay cậu cọ cọ: "Ngươi cùng ta cùng nhau đi, Tây quan khổ cực, ta cũng sẽ nghĩ cách vì ngươi làm ra một chỗ mát mẻ."
Sở Từ chậm rãi cười lên: "Được, ta chờ."
Kết hôn, Diệp Tiềm nắm tay Sở Từ, ở Kinh Thành dạo qua một vòng, xem Kinh Thành náo nhiệt, lúc sau liền không trì hoãn, mang theo ngựa chạy tới Tây quan.
Nửa tháng sau, một đám người rốt cuộc nhìn thấy bóng dáng xa xôi của Tây quan.
Hoang vắng trầm túc, sa mạc cát vàng vô biên vô hạn, nhìn hồi lâu, tựa hồ còn có thể nghe thấy động tĩnh của lục lạc. ( Rắn đuôi chuông đó cả nhà ).
Diệp Tiềm nhảy xuống xe ngựa, xoay người lại đỡ Sở Từ xuống xe, quan binh hành quân ngay từ đầu đã biết bát quái ở kinh Thành, đến bây giờ nhìn như không thấy, không biết đã trải qua bao nhiêu tra tấn.
Mới đầu nhìn thấy tiểu tướng quân đối tướng quân phu nhân bộ dáng che chở đầy đủ, bọn họ còn vạn phần không hiểu, đều là nam nhân, dù kiều quý thì có thể kiều quý đến thế nào? Tướng quân phu nhân đến như vậy cũng không chịu được chút va đập sao?
Sau đó, bọn họ rốt cuộc minh bạch, tướng quân phu nhân chính là bảo bối của tiểu tướng quân, chính là muốn cẩn thận tỉ mỉ mà chiếu cố phu nhân. Người khác dùng ánh mắt gì nhìn bọn họ, hắn nửa điểm cũng không để bụng.
"Đêm nay liền ở chỗ này hạ trại đi." Diệp Tiềm trái phải nhìn nhìn, đây là nơi ở phía tây khó được tốt hơn chút, có cây có nước. Nếu đi tiếp, chỉ có thể càng ngày càng hoang vu, đến chim đều không thấy mấy con.
Bình luận