Chap 8: 8. Lão Đại
Ngay trong chiều hôm đó, Bi Long cuối cùng cũng chia tay hai cha con Lão Nhị - Bạch Nhãn, lên đường cùng với Nhất Anh rời khỏi căn nhà tranh giữa ruộng dưa trĩu quả.
Lão Nhị đứng đó, mắt chột đeo vải lặng lẽ nhìn theo, Bạch Nhãn đứng bên cạnh dìu lấy cha, âm thầm nghe tiếng bước chân của Bi Long xa dần. Bi Long dừng lại quay đầu nói: "Lão Nhị, một lần nữa cảm ơn ông đã đưa Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn cho tôi. Bi Long này sẽ không phụ lòng Cố Bang Chủ, nhất định sẽ khôi phục lại Thanh Long Hội, đưa nó trở lại đỉnh cao như ngày nào."
Lão Nhị khịt mũi, nhưng giọng không còn lạnh lùng như trước: "Lão Đại rời bang đã lâu, có thể tình cảm đối với bang hội chẳng còn như xưa. Mã tấu của Lão Đại rất sắc, trước giờ chém sắt như chém bùn. Đại ca Bi Long, anh đừng có chết sớm đấy nhé!"
Bi Long cười khẩy, sau cùng đưa ngón cái lên trước mặt dõng dạc nói: "Tôi nhất định sẽ thu phục được lão!"
Giọng Bạch Nhãn trong trẻo vang lên, cậu lấy ra một sợi dây chuyền được thắt bằng chỉ đó, trên đó có một tấm bùa hình tam giác mỏng manh, màu vàng úa: "Anh Bi Long, em có cái này muốn tặng cho anh!"
Bi Long quay trở về bên cạnh Bạch Nhãn. Ngón tay thon dài màu hồng phấn của cậu sờ soạng lên khuôn ngực lực lưỡng, rắn rỏi của Bi Long, sau đó đeo dây chuyền có lá bùa cho anh anh, dịu dàng cẩn thận nói: "Em không có gì quý giá, chỉ có lá bùa này, mong là nó sẽ có thể giúp được anh trong những lúc hiểm nguy!"
Nhất Anh lặng lẽ liếc Bạch Nhãn một cái đầy cảnh giác, chỉ thấy Bi Long xoa đầu cậu rồi kéo tay Nhất Anh rời đi, nét mặt đầy quyết tâm.
Bạch Nhãn lẩm bẩm trong miệng: "Anh Bi Long... hy vọng vở kịch này sẽ thành..."
...
Sào huyệt của Lão Đại nằm sâu trong một khu rừng tre rậm rạp, cách xóm Cồn không xa nhưng cũng chẳng gần, là một trại gỗ kiên cố với hàng rào làm bằng tre cao vút. Trời chạng vạng tối, Bi Long và Nhất Anh mới bước vào địa phận của Trại Tre nửa bước, một tên thuộc hạ của Lão Đại mặt mày dữ tợn đã xuất hiện ngăn họ lại. Hình như gã nhận ra được Bi Long, ánh mắt lộ vẻ khinh thường: "Đường đường là đại ca Bi Long mà cũng nâng gót ngọc đến đây ư?"
"Dẫn đường đi, tao muốn gặp Lão Đại!" - Bi Long lạnh lùng nói.
Tên thuộc hạ nhịn không nổi mà bật cười: "Muốn gặp Lão Đại, sợ rằng Bi Long anh bây giờ không thể! Chuyện ở bến tàu đã truyền đến Trại Tre, bây giờ ai cũng biết Bi Long anh là một kẻ bất tài, để anh em trong hội tan đàn xẻ nghé, anh còn có mặt mũi nói mấy chữ muốn gặp Lão Đại ư?"
"Bốp" một tiếng. Bi Long vung tay tát vào má hắn tay nhanh đến mức hắn không phản ứng kịp. Đám đàn em bên dưới thấy đàn anh bị đánh thì hết thảy sấn lên. Bi Long đẩy Nhất Anh đến một chỗ an toàn rồi một mình cân sáu bảy tên ở đó, đánh đến khi bọn chúng nằm la liệt dưới đất. Tên thuộc hạ to lớn nhân lúc anh đang bận đánh những tên đàn em khác, cố tình cầm dao ném về phía Bi Long nhưng giữa lúc hắn chưa kịp ném, bả vai đã bị một chiếc phi tiêu găm vào. Đầu phi tiêu có chứa thuốc mê, ngay lập tức tên thuộc hạ ngã xuống đất bất tỉnh.
Bình luận