Chap 5: 5. Lão Nhị
Bi Long cùng Nhất Anh tiến đến một ngôi nhà lá giữa ruộng dưa trĩu quả, nằm gọn gàng trên một cồn cát nhỏ. Mấy chục con chó dữ từ trong nhà trông thấy người là, hết thảy kéo nhau chạy ra ngoài, liền tục hướng về phía Nhất Anh ra sức sủa. Bi Long dùng lưỡi đá lên vòm họng tạo ra tiếng "tắc tắc tắc", thế mà lại khiến con cho chó đầu đàn ngưng sủa rồi vẫy đuôi ngoan ngoãn chạy về phía anh.
Lúc này con chó đầu đàn đã ngoan ngoãn như cún con, cho nên những con chó còn lại cũng ngưng bặt không sủa nữa. Bấy giờ từ trong nhà bước ra một cụ già tóc muối tiêu, con mắt bên phải bị chột phải đeo vải đen. Trông thấy Bi Long, lão liền cười khinh khỉnh rồi nói vọng tới: "Lão đã đoán đúng! Có thể làm cho chó của lão ngoan ngoãn như vậy, rốt cuộc cũng chỉ có một người."
Bi Long vẫn đang xoa đầu con chó đầu đàn, nghe đến đây thì đứng thẳng dậy: "Lão Nhị, ông vẫn còn minh mẫn lắm! Ngày trước đuổi lão khỏi Thanh Long Hội, xem bộ là một quyết định sai lầm của Bi Long này!"
Lão Nhị cười một tràng dài: "Còn không phải sao? Nếu như anh không đuổi lão già này ra khỏi hội, xem chừng cũng không thảm hại tới mức này, vuột mất nhẫn ngọc của Đường chủ Thanh Long Hội, phải tìm đến một nơi hoang vu như thế này... làm bạn với chó!"
Bi Long âm thầm nhìn về vết hằn trên ngón cái của mình, trong lòng không khỏi khâm phục: "Mắt của lão hãy còn tinh tường chán! Khoảng cách xa đến vậy mà cũng nhìn ra được tôi đã mất nhẫn ngọc!"
Lão Nhị xua tay: "Mắt tinh thì có ích gì kia chứ? Không nói dong dài nữa, Bi Long anh đến đây tìm kiếm lão già này, hẳn là có chuyện muốn nói?"
Bi Long cười mỉm: "Tôi đã vứt nhẫn ngọc cho bọn Linh Xà Hội, đương nhiên là đến đây để tìm một cái khác."
Lão Nhị chau mày: "Anh nói đùa đấy ư?"
Bi Long lắc đầu: "Đó chỉ là chiếc nhẫn giả mà thôi. Thanh Long Ngọc Chỉ Hoàn - chiếc nhẫn thật, hiện giờ đang nằm ở chỗ của Lão Nhị ông."
Lão Nhị cười lạnh: "Vậy thì sao chứ? Dựa vào đâu mà anh bắt lão phải đưa nhẫn cho anh?"
Bi Long đáp: "Nhẫn này thuộc về Đường chủ Thanh Long Hội. Hiện tại tôi chính là Đường chủ!"
Lão Nhị phì cười: "Sai! Nhẫn này thuộc về Thái tử. Anh đâu phải Thái tử?"
Bi Long gật đầu: "Đúng thật là tôi không phải Thái tử, nhưng là người kế nhiệm của Cố Đường chủ."
Lão Nhị nhắm nghiền mắt: "Ngày đó theo lời căn dặn của Cố Đường chủ, Lão Nhị tôi sẽ giữ lại Nhẫn thật, chờ đến lúc tìm được Thái tử sẽ đích thân trao lại. Còn Bi Long anh thì giữ Nhẫn giả để tạm thời lãnh đạo Thanh Long Hội. Bây giờ anh đòi tôi đưa cho anh nhẫn thật, lẽ nào muốn chống lại lời cặn dặn của Cố Bang Chủ?"
Bi Long thở dài: "Cũng vì tôi không có nhẫn ngọc, cho nên Lão Đại của Thanh Long Hội mới chống đối đem phe cánh của mình tách riêng. Bây giờ Thanh Long Hội bị kẻ thù tấn công, tôi chỉ mượn nhẫn ngọc để thu phục vây cánh của Lão Đại. Lẽ nào ông không muốn cứu hội của chúng ta sao Lão Nhị?"
Lão Nhị bật cười: "Hội của chúng ta? Nhiều năm trước, kể từ lúc bị Bi Long anh đuổi ra khỏi hội, lão già này đã không còn là người của Thanh Long Hội nữa rồi! Bây giờ việc của hội thì có liên quan gì đến tôi cơ chứ? Tôi chỉ nợ Cố Bang Chủ ân tình cứu mạng, vậy nên tôi sẽ chờ đến ngày tìm được Thái tử, trao lại nhẫn ngọc cho cậu ấy. Những chuyện khác, không ai có thể sai khiến tôi!"
Bình luận