Chap 11: 11. Thanh trừ
Nhã Thanh trở về Linh Xà Hội theo mệnh lệnh đã được giao từ trước, người đón cậu trước cửa là Hắc Phong.
Tam Nương ngồi trên chiếc ghế gỗ được điêu khắc hình rắn và khảm ngọc, vẻ mặt toát ra vẻ lạnh lẽo đầy uy quyền. Nhưng khi bà đưa một muỗng trứng cá đắt tiền đến cho một chàng thanh niên mập mạp tên là Minh Vương ở bên cạnh, nét mặt Tam Nương trở nên hiền diệu gấp trăm lần.
Tam Nương có rất nhiều con trai nuôi, nhưng bà chỉ có một người con trai ruột duy nhất, không ai khác mà chính là chàng thanh niên có cơ thể to béo ở bên cạnh. Thứ mà Minh Vương thích nhất là đồ ăn, còn phải là đồ ăn đắt tiền.
Khác với vẻ ngoài có hơi đần độn của con trai, Tam Nương tuy là một người phụ nữ trung niên, nhưng bà có nước da như tuyết, tóc đen buông xõa, đôi mắt sắc lạnh như mắt phượng, ngồi ở đó toát ra vẻ uy nghiêm vuốt tóc con trai. Khi Nhã Thanh quỳ xuống hành lễ cung kính, Tam Nương khẽ nhíu mày, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như gió tuyết mùa đông: "Tiểu Thanh, sao con về trễ thế? Tiểu Long đã ám sát được Bi Long chưa?"
Nhã Thanh cúi đầu sát đất, giọng run run vì sợ hãi xen lẫn xấu hổ: "Dạ thưa Tam Nương... nhiệm vụ lần này bất thành... Đường chủ đã bị Bi Long đánh bại! Chiếc mặt nạ bạc này là thứ còn sót lại. Con cầm lấy nó trở về đây, mạo muội xin Tam Nương cho con được trở thành Đường chủ tiếp theo của Linh Xà Hội, trả thù cho Tiểu Long!"
Tam Nương im lặng hồi lâu, sau đó bà bước xuống đỡ Nhã Thanh đứng dậy, ngón tay lạnh lẽo vuốt ve gương mặt của cậu, sau đó bà chậm rãi hỏi: "Tiểu Long bị đánh bại thật ư?"
Nhã Thanh cố gắng không để lộ sơ hở: "Những lời con nói đều là thật..."
"Chát" một tiếng, Tam Nương tát Nhã Thanh ngã quỵ xuống đất rồi quay mặt về phía Hắc Phong: "Tiểu Phong, nói!"
Nét mặt Tam Nương trở nên cực kỳ đáng sợ, Hắc Phong không dám để bà chờ lâu, nhanh miệng trả lời, khoé môi lộ một chút đắc ý: "Hôm qua con vâng lời Tam Nương theo dõi Nhã Thanh và Đường chủ, rốt cuộc cũng nghe lén được cuộc trò chuyện của bọn họ. Đường chủ... vậy mà lại có tình cảm với Bi Long, hắn đúng là bị đánh bại, nhưng là bị đánh bại bởi vì không nở ra tay với kẻ thù!"
Nhã Thanh giương mắt nhìn vẻ mặt khêu khích của Hắc Phong, tên khốn này thường ngày vẫn luôn ganh tỵ với Nhất Anh và Nhã Thanh vì hai người được Tam Nương trọng dụng, xem bộ hắn đã nhân cơ hội này để hạch tội Nhất Anh, còn đạp đổ cả Nhã Thanh, quyết tâm giành lấy chiếc mặt nạ Đường chủ của Linh Xà Hội.
Tam Nương hét lớn, sau đó giọng trầm xuống: "Có tình cảm ư? Tiểu Long thân là Đường chủ của Linh Xà Hội, vậy mà lại có tình cảm với kẻ thù, muốn làm phản ư? Còn Tiểu Thanh nữa, mi không nói ra sự thật này, lẽ nào cũng có lòng phản bội giống như Tiểu Long?"
Nhã Thanh run rẩy tay chân, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, chỉ biết bò đến ôm lấy chân Tam Nương giải thích: "Con không dám có suy nghĩ đó thưa Tam Nương... con không nói đến chuyện đó, bởi vì con không chắc Đường chủ có phản bội chúng ta hay không, cho nên không dám tuỳ tiện nói bậy!"
Bình luận