Chap 10: 10. Thuốc độc
Nhã Thanh tỉnh dậy khi trời dần hửng sáng, cơ thể nhức nhối vì màn đụ dâm đãng tối đêm qua, tinh dịch và mồ hôi vươn đầy trên người em, đương nhiên là có cả mùi đàn ông nồng nàn của Cổ Thiên. Nhã Thanh nhìn gương mặt điển trai đang ngủ say của anh, thầm nhớ lại những lời nói dâm đãng nhưng ngọt ngào tối đêm qua, chả hiểu sao hai má lại ửng hồng, lồng ngực nóng ran.
Nhưng mê tình đã tan, đầu óc cậu tỉnh táo hơn nhiều. Nhã Thanh mặc lại quần áo, sau đó nhận ra một chiếc lọ trong túi áo không có ở đó. Cậu nhìn quanh, cuối cùng nhặt lại nó bên cạnh một hòn đá, sau đó liếc nhìn Cổ Thiên một lần cuối, rồi lặng lẽ rời khỏi rừng. Nhã Thanh thân đang mang trọng trách của Linh Xà Hội mà Tam Nương, cậu không thể bị vướng bận bởi tình cảm không đáng có.
Nhiệm vụ quan trọng bây giờ chính là hạ sát Bi Long. Nhã Thanh thực sự tò mò, không biết tối đêm qua Nhất Anh đã hành sự như thế nào.
Giữa lúc Nhã Thanh đang tiến dần vào trung tâm sào huyệt của Trại Tre, cậu bắt gặp Nhất Anh đang nằm co ro trong một hang động giữa rừng tre, trên lưng hãy còn mang vết thương từ trận đấu tối đêm qua.
Nhã Thanh bước tới, giọng điệu vừa trách móc vừa lo lắng: "Đường chủ... ngài có sao không? Ngài bị thương ư...? Tôi... tôi đã nói rồi mà, chỉ khi ở thân phận Nhất Anh, Đường chủ mới có thể dễ dàng ám sát Bi Long, bởi vì hắn tin tưởng Đường chủ, có tình cảm với Đường chủ... còn với thân phận Tiểu Long... ngài... sợ là không phải là đối thủ của hắn!"
Nhất Anh cắn môi: "Không phải ta không có cơ hội ra tay... chỉ là..."
Nhã Thanh nắm chặt lấy cổ tay Nhất Anh: "Tôi biết rồi! Chỉ là ngài không nỡ... Đường chủ, ngài yêu Bi Long, ngài yêu hắn thật rồi... Nhưng ngài quên mất, Tam Nương là mẹ nuôi của chúng ta. Bà là ân nhân, là người đã cứu mạng chúng ta khi chúng ta còn nhỏ! Ngài muốn phản bội Tam Nương ư?"
Nói xong Nhã Thanh giật lấy chiếc mặt nạ của Nhất Anh: "Giỏi lắm Nhất Anh... thật đáng khinh cho kẻ phản bội! Từ giờ anh không còn là người của Linh Xà Hội nữa! Anh đi đi, đi tìm hạnh phúc ích kỷ của mình đi! Còn tôi sẽ trở về Linh Xà Hội thay thế anh, trở thành Đường chủ mới! Chỉ là... nếu như anh còn chút nhân nghĩa, vậy thì anh đừng nói ra sự thật, cứ tiếp tục là người tình vô danh của Bi Long đi, đừng tiết lộ kế hoạch của Tam Nương... đừng để Bi Long cảnh giác!"
Nhã Thanh nói xong thì lạnh lùng rời đi, nhưng sau đó cậu lại ngoảnh mặt nói: "Thật ra chuyện này cũng tốt... tiếp tục là người tình vô danh của Bi Long, ít ra anh cũng sẽ được hạnh phúc! Hơn ai hết, tôi biết anh khao khát tự do, và chính tôi cũng thế! Thế nhưng... tôi không thể phản bội lại Tam Nương. Nhất Anh, vĩnh biệt!"
Có suy nghĩ gì đó loé lên trong đầu Nhất Anh, cậu ngồi dậy nói vọng tới: "Chờ một chút!"
Nhã Thanh cười khinh mạn: "Còn gì đáng để nói ư?"
"Cái lọ đó đâu?"
Nhã Thanh sựng lại, lặng lẽ lấy trong túi một chiếc lọ nhỏ bằng sứ: "Anh nghĩ kĩ chưa?"
Nhất Anh không trả lời, lặng lẽ cầm lấy chiếc lọ cho vào túi áo của mình, trong lòng nặng trĩu.
...
Bình luận