Chap 25: Tự giải quyết
Khi em vừa mở cửa bước vào nhà, không khí xung quanh đã nóng đến mức khó thở. Cả căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ nơi đầu giường, hắt lên một cảnh tượng khiến em đỏ bừng mặt mày.
Choi Seungcheol nằm ngửa trên giường, chiếc áo sơ mi trắng đã cởi bung mấy cúc đầu để lộ lồng ngực rắn chắc, quần âu kéo thấp đến ngang hông. Một tay hắn vắt lên trán, tay còn lại thì đang nắm chặt lấy chính mình, vuốt ve trong sự khổ sở không gì che giấu được.
Đầu hắn ngửa ra sau, sống mũi cao thẳng, môi hé mở, hơi thở nặng nề. Gân xanh trên cổ tay nổi rõ, cả người căng cứng.
Em đứng chết trân ở cửa, chưa kịp phản ứng gì, cảnh tượng này đã đánh thẳng vào giác quan của em, khiến tim em đập loạn xạ.
Choi Seungcheol dường như cảm nhận được sự hiện diện của em, ánh mắt hắn chậm rãi liếc về phía cửa. Đôi mắt đen láy ấy lúc này như phủ đầy sương mù, sâu thẳm mà mơ hồ.
"Bảo bối, về rồi à?" Giọng hắn khàn đặc, xen lẫn chút oán trách, lại mang theo sự dục vọng không cách nào che giấu.
Em bối rối đến mức chân tay lóng ngóng, lắp bắp nói: "A-anh… đang làm gì vậy?"
Hắn cười nhạt, nhưng không hề dừng lại. Bàn tay to lớn vẫn vuốt lên vuốt xuống, động tác chậm rãi đầy cố ý, như muốn em nhìn cho rõ.
"Không phải lỗi của anh, ai bảo bé con về muộn quá chứ?"
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dán chặt lên người em, đầy chiếm hữu.
"Anh chờ em lâu đến phát điên rồi…"
Em chưa kịp quyết định xem có nên bước ra ngoài để hắn giải quyết nốt hay không thì Choi Seungcheol đã chồm dậy. Chỉ một bước dài, hắn đã đứng trước mặt em, kéo mạnh em vào lòng.
Hắn cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phả lên vành tai em, giọng nói đầy cám dỗ:
"Cục cưng, bây giờ giúp anh, được không?"
Không đợi em trả lời, hắn đã đặt em xuống giường, dùng cả người đè lên, khiến em không có đường lùi.
"Muộn thế này mới về, em phải bồi thường cho anh chứ?"
Môi hắn áp xuống môi em, cuồng nhiệt đến mức không cho em thở. Lưỡi hắn luồn sâu vào khoang miệng, quấn lấy lưỡi em mà mút mát tham lam.
Hắn hôn đến mức em mê muội, đầu óc trống rỗng, chỉ biết bám chặt lấy bờ vai rộng lớn ấy.
Tay hắn đã sớm lần xuống, kéo tung chiếc váy em đang mặc, đầu ngón tay thô ráp mơn trớn làn da mềm mại, khiến em run lên từng hồi.
"Ngoan, mở chân ra nào…" Giọng hắn trầm thấp, từng chữ đều như mê hoặc tâm trí em.
Chờ đợi quá lâu, lại tự giải quyết không thỏa mãn, nên khi có em trong tay, hắn chẳng còn kiên nhẫn nữa.
Hắn cúi đầu, môi lưỡi nóng bỏng liếm dọc theo cần cổ thon dài, lưu lại những dấu vết mờ ám. Tay hắn xé toạc lớp nội y mỏng manh, ngón tay thành thạo tìm đến nơi nhạy cảm của em mà trêu chọc.
"Anh muốn em đến phát điên rồi, bảo bối."
Sự cứng rắn của hắn áp sát vào em, nhiệt độ nóng bỏng khiến em mặt đỏ tai hồng, chỉ muốn trốn đi nhưng lại bị hắn ghì chặt không cho cử động.
"Đừng trốn… Em đã khiến anh đợi cả buổi tối rồi."
Hắn không còn dịu dàng, chậm rãi như mọi khi nữa. Mọi động tác đều mang theo sự cấp bách, cứ như chỉ cần em chậm một giây thôi, hắn sẽ phát điên mất.
Choi Seungcheol đẩy mạnh vào trong, chiếm trọn em bằng một cú thúc sâu không báo trước, khiến em rên lên vì bất ngờ.
"Chịu nổi không, bé yêu?"
Em nắm chặt lấy ga giường, nước mắt lưng tròng mà gật đầu.
Hắn cười khẽ, nhưng động tác lại không chút nương tay. Hắn ra vào mạnh mẽ, từng cú thúc sâu đến tận cùng, khiến em chỉ có thể khóc lóc cầu xin.
"Anh… chậm chút…"
"Không được! Em về muộn như vậy, anh không muốn chậm."
Hắn vừa nói vừa cắn nhẹ lên vai em, lưu lại dấu hôn đỏ ửng. Mỗi lần em thít chặt lấy hắn, hắn đều không nhịn được mà húc sâu hơn, đâm đến tận nơi nhạy cảm nhất.
Không gian tràn ngập tiếng rên rỉ ngọt ngào của em và hơi thở dồn dập của hắn.
Mỗi cú thúc đều mãnh liệt và chính xác, khiến em như rơi xuống vực sâu khoái cảm.
Chỉ khi em run rẩy lên đỉnh, hắn mới thỏa mãn giải phóng tất cả vào trong, giữ chặt em trong vòng tay cường tráng của mình.
Cuối cùng, khi tất cả đã kết thúc, hắn vẫn không buông em ra mà ôm chặt em vào lòng, thì thầm bên tai:
"Lần sau không được về muộn nữa, hiểu không? Nếu không, anh sẽ không để em xuống giường đâu."
Bình luận