Chap 37: Tiệc tối
Trời vừa sập tối, hắn về tới nhà - cà vạt còn chưa tháo, giày còn chưa kịp cởi, thì nghe tiếng em gọi vọng từ phòng ngủ:
“Cheolie về rồi ~ anh ăn tối chưa? Em có chuẩn bị tiệc tối cho anh nàyyy ~~”
Phòng tối mờ, chỉ có ánh nến và mùi nến thơm lượn lờ. Em ngồi trên giường, váy ngủ hai dây xẻ tà mỏng dính, gần như trong suốt, không mặc áo ngực, không mặc quần lót, tóc xõa hờ hững, môi đỏ chót. Hai bầu ngực nhấp nhô theo từng nhịp thở, phần giữa đùi ửng ướt một mảng, thấy rõ dưới lớp lụa.
Hắn đứng hình, không kịp phản ứng, thì em đã đè hắn xuống giường, lấy dây lụa trói hai tay hắn trên đầu, cười tà mị: "Tiệc tối của anh đây ~"
Em ngồi hẳn lên người hắn, mông tròn ép sát vùng cứng gắt đang đội lên trong quần của hắn. Em xoay hông, miết, nghiến, môi thì thì thầm ngay bên tai hắn:
“Chỗ này… cứng ghê… Nhưng mà tối nay chưa được ăn ngay đâu…”
Từng cú áp sát người lên xuống, ép hắn phải chịu đựng cảm giác vừa sướng, vừa tức. Hắn nghiến răng, thở hắt, cứng đến mức quần sắp rách mà vẫn không thể chạm vào em. Em cúi thấp hơn, trượt xuống giữa hai chân hắn, thổi hơi nóng qua lớp vải mỏng. Hôn nhẹ lên vùng bụng, em cười ranh mãnh, rồi nhấc mông khỏi người hắn, quay lưng bước vào phòng tắm, để lại mỗi câu: "Em đi tắm đây, lát gặp anh sau nhé ~”
"Anh mà thoát ra được thì em chết chắc!"
"Thế thì anh phải thoát được ra đã ~"
Bé con của hắn cũng thật ngây thơ, nghĩ cái dây lụa này trói được hắn ư? Choi Seungcheol thậm chí còn chẳng thèm dùng sức, dây lụa đã rách lả tả, hắn vứt bừa xuống đất, cả người đã như con mãnh thú sổng chuồng. Bước chân nặng, dồn dập. Em vừa xả nước xong, người còn ướt nhẹp, tóc chưa kịp lau thì bị kéo xềnh xệch ra khỏi phòng tắm. Người em còn ướt sũng, chỉ quấn độc một cái khăn mỏng, ướt tới mức nước nhỏ giọt trên ngực, trượt dài xuống bắp đùi, tóc còn chưa lau khô đã bị kéo giật ngược ra phòng ngoài.
Lưng em bị ép sát vào tường lạnh buốt, khăn tắm rơi phịch xuống sàn, phơi bày hết trước mặt hắn.
“Chạy đâu hả?”
Giọng hắn khàn đặc, người thì nóng như lửa, nhưng tay vẫn giữ lấy mặt em, hôn vồ vập mà dịu dàng, như thể vừa muốn phạt, vừa muốn nuốt trọn em. Em còn run run chưa kịp rên, thì đùi đã bị nhấc lên, một chân mắc lên eo hắn, tay hắn luồn xuống khe mông, chạm vào giữa hai mép đã mềm nhũn.
“Chưa gì đã ướt nhẹp rồi. Hư quá ~”
Em thở gấp, mặt đỏ bừng, hai tay níu vai hắn đến trắng cả đốt ngón tay.
“Cheolie… từ từ… Ưm… a… đừng…!”
"Lúc trêu anh cương lên thì mạnh miệng lắm.”
Xoẹt!
Hắn thô bạo xé quần lót em ra, kéo khoá quần, rút cự vật nóng rực to dài, gân guốc ra ngoài. Em còn chưa kịp hít sâu trấn an bản thân vì cái thứ khổng lồ kia thì…
"PHẬP!" - một cú thọc thẳng tới tử cung, mạnh đến mức người em giật nảy lên, bật khóc:
“ÁAAAA!!! AAA… ĐAU… SÂU QUÁ… AHHH-!”
Bạch! Bạch! Bạch!
Âm thanh da thịt đập nhau vang dội khắp phòng.
Mỗi cú thúc của hắn là một lần xương chậu em bị dập vào tường, tiếng thịt nảy lên nghe rõ mồn một: Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Bình luận