Chap 4: Thử
Cái ranh con nhà hắn, sức chịu đựng thì kém mà 49 tư thế thì phải thử đủ mới chịu.
Mỗi lần làm, em khóc lóc than thở, bảo mệt, bảo không chịu nổi, bảo muốn nghỉ ngơi nhưng mà đến khi thấy một tư thế mới lạ trên mạng hay trong mấy bộ phim cấm trẻ em, em lại háo hức hơn ai hết, đòi thử cho bằng được.
"Tư thế này trông có vẻ thú vị nè…"
"Anh thấy nó có khả thi không? Thử đi!"
"Làm đi mà, em muốn thử cái này~"
Cái gì mà trông có vẻ thú vị nè, cái gì mà có khả thi không, Choi Seungcheol đúng là cạn lời với cái ranh con nhà hắn.
Em yếu, sức chịu đựng tệ, mỗi lần làm đều khóc lóc đòi tha, vậy mà thấy cái gì mới mẻ là mắt sáng rỡ, quên hết mấy lần mệt đến lả người trước đó.
Có lần hắn còn trêu chọc:
"Làm tư thế mới? Được thôi. Nhưng nếu lại khóc lóc xin tha thì sao?"
Em cắn môi, mắt long lanh:
"Thì anh tha cho em nha?"
Hắn cười nhếch mép, xoa nhẹ cằm em, giọng trầm khàn:
"Không. Em muốn thử thì phải theo đến cùng."
Kết quả? Tư thế mới thì thử được, nhưng thử chưa được bao lâu đã bắt đầu nức nở.
"Hức… Cheolie… chậm thôi…"
"Không… không được rồi… a… em chịu không nổi nữa…"
Hắn cười nhạo:
"Mới thử được có tí mà đã chịu không nổi rồi? Thế mà lúc nãy còn hào hứng lắm cơ mà?"
Em mếu máo, gục đầu vào ngực hắn, nhỏ giọng thút thít:
"Nhưng mà em muốn thử mà… hức… lần sau không thử nữa đâu…"
Nghe cái câu "lần sau không thử nữa đâu", Choi Seungcheol thật sự không tin nổi. Em đã nói câu này ít nhất ba lần trước đó, nhưng lần nào cũng là em chủ động đòi thử tiếp.
Hắn vừa thương, vừa bực, vừa buồn cười.
Cái ranh con này, chẳng lẽ cứ phải làm đến khóc lóc, nức nở xin tha rồi mới chịu thỏa mãn sao?
Bình luận