Chap 42: Phạt
12:25,Yongsan, Seoul.
Choi Seungcheol lúc nào cũng dặn em phải về trước 10 giờ tối, không được tăng ca, muộn quá thì gọi hắn đến đón em hoặc không thì cũng phải đặt taxi đi về, rồi gửi vị trí cho hắn. Ấy thế mà, em vốn ngang bướng, ngày nghe ngày không.
Ví dụ như hôm nay, em tăng ca muộn đã 11 giờ hơn, vì sợ phiền hắn, mà cũng lười đặt xe nên đã đi tàu điện về nhà. Thế là Choi Seungcheol cáu. Chuyện gì đến cũng phải đến, em bị hắn dạy dỗ một trận tơi bời.
Đèn ngủ ánh vàng ấm, rèm kín, và trên giường là một em trần trụi, rịn mồ hôi.
Choi Seungcheol kéo khóa quần, xé bung nội y mỏng dính của em, rồi ấn đầu gối lên giữa hai đùi, tách em ra như mở một cánh hoa ướt nhẹp.
Âm thanh đầu tiên vang lên "bạch”, hắn thọc sâu thẳng vào trong một phát, không báo trước, không thương lượng.
“Aaa-AAAH!!”
Em cong người gập lại, hai tay bấu chặt tấm drap trắng tinh. Cảm giác bị nhồi mạnh tới mức bụng dưới căng tức, tim như rơi khỏi lồng ngực.
Hắn không hề dừng, bắt đầu dập từng nhịp như búa, tiếng da thịt “bạch! bạch! bạch!” đập chát chúa vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.
Mỗi cú đều đâm tới tận cùng, sâu đến mức em tưởng bị xé rách ra, miệng không ngừng rên rỉ, khóc nấc, xin tha.
"Oppa ơi… aah aaaa… đừng mạnh thế… đau… aaaaAAAH!”
“Cái đồ điên… Aaa aah không-em không làm gì mà…!!”
Hắn giữ hai tay em cao qua đầu, ghim chặt, cả thân hình nặng nề phủ lên em.
Miệng thì nói nhỏ vào tai, khàn đặc, hơi thở nóng bỏng rót thẳng xuống cổ:
"Về muộn, không nghe lời còn dám cãi anh?!"
Tốc độ hắn tăng nhanh, tiếng “bạch bạch bạch bạch!!” như trống trận, như roi quất thẳng vào sàn thịt, mỗi nhịp đều khiến người em dập lên nệm.
Âm thanh em rên càng lúc càng lớn, ngắt quãng, không liền mạch vì bị đánh vào điểm sâu nhất:
“A-Aaa… aaaaaa! H-hức… Oppa...! Dừng… aaah không-em không chịu nổi nữa…!”
Cổ em hằn đỏ vết hôn, mắt dính nước, tay không còn sức chống đỡ. Giường rung lắc dữ dội dưới từng cú thúc của hắn.
Hắn thấy vậy thì siết eo em lại, giọng khàn rít:
"Khóc à? Thế sao còn dám không nghe lời?!"
Và rồi hắn nhấn mạnh hông, đẩy một cú chí mạng, tiếng “phập!!” cực lớn, cơ thể em như nhảy lên khỏi giường.
Em rên lên thảm thiết:
“AAAAAAAHH-!!!”
Nước mắt trào ra không kịp lau, cơ thể run bắn lên vì bị kích thích tàn bạo.
Từng thớ thịt co rút, hai chân em quắp lấy eo hắn theo bản năng, dù miệng thì vừa khóc vừa xin:
“Đừng nữa… đừng nữa… tha cho em…”
Hắn ngẩng mặt, đổ mồ hôi, ánh mắt hung dữ như thú hoang động dục.
“Muốn anh tha? Thì học cách ngoan ngoãn một chút. Anh đã dặn như thế nào? Sao còn dám trái lời?”
Rồi hắn lật em nằm sấp, kéo mông em cao lên, bắt đầu một hiệp mới.
Mỗi cú thúc là một bản án. Mỗi cú thúc là một lần “dập” trừng phạt.
Bình luận