Chap 29: Pháo hoa
Đêm giao thừa, khi cả thành phố đang hân hoan chờ đón khoảnh khắc chuyển giao năm mới, em và Choi Seungcheol lại có một cách đón năm mới riêng biệt hơn người.
Ban công nhà hắn nằm ở tầng cao nhất của một chung cư hạng sang, từ đây có thể dễ dàng nhìn thấy toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Gió đêm thổi qua mang theo cái lạnh se se, nhưng hơi lạnh ấy lại chẳng thể nào so bì với hơi nóng đang dâng lên từng chút trong cơ thể hai người.
"Cục cưng, ra đây với anh." Choi Seungcheol vừa mở cánh cửa kính trượt vừa ngoắc tay gọi em, khóe môi hắn nhếch lên mang theo ý cười mờ ám.
Em vừa khoác hờ chiếc cardigan, bên trong chỉ mặc mỗi chiếc váy lụa mỏng manh ôm sát cơ thể, từng đường cong mềm mại hiện ra dưới ánh đèn vàng ấm áp.
"Lạnh lắm… đứng đây thôi không được à?" Em chậm rãi bước đến, nhưng chưa kịp chạm vào lan can thì đã bị một cánh tay rắn chắc kéo thẳng vào lòng.
Choi Seungcheol ôm chặt em từ phía sau, cơ thể cao lớn của hắn áp sát lưng em, hơi thở nóng hổi phả nhẹ lên vành tai khiến em bất giác run rẩy.
"Lạnh thì để anh sưởi ấm cho, hửm?" Giọng hắn trầm khàn, đôi tay to lớn chẳng hề yên phận mà mơn trớn dọc theo eo rồi trượt xuống bờ hông mềm mại.
Bên ngoài, tiếng pháo hoa bắt đầu nổ đì đùng, ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả một góc trời. Nhưng tất cả những điều đó đều lu mờ trước ham muốn nóng bỏng đang lan tỏa giữa hai người.
"Cheolie… đừng mà… người ta thấy mất…" Em thì thầm phản đối, nhưng cả người lại mềm nhũn dựa hẳn vào lồng ngực hắn, chẳng có chút ý định rời đi.
"Ai mà thấy được chứ? Ban công tối thế này…" Hắn bật cười tà mị, bàn tay trượt dần xuống dưới váy, nhẹ nhàng lướt qua bờ đùi mịn màng trước khi đụng chạm đến nơi nhạy cảm nhất.
Em giật bắn mình, cả cơ thể căng cứng khi những ngón tay nóng rực của hắn chạm vào nơi ướt át giữa hai chân.
"Bé cưng… ướt nhanh vậy? Mới chạm có chút thôi mà…" Hắn khẽ rít lên, ánh mắt tối lại vì ham muốn khi cảm nhận độ ẩm ướt dính vào đầu ngón tay.
"Anh… anh không được làm ở đây…" Em vừa thở dốc vừa bám chặt vào thành lan can, đôi chân mềm nhũn gần như đứng không vững.
"Không được? Nhưng em ngoan thế này, anh kìm lòng sao nổi?" Choi Seungcheol cười khẽ, bàn tay vẫn không ngừng trêu chọc, ngón tay khéo léo mơn trớn khiến em phải rướn người theo từng nhịp.
Ánh sáng pháo hoa lóe lên, phản chiếu đôi má ửng hồng và ánh mắt ướt át đầy mê ly của em. Choi Seungcheol nhìn cảnh tượng này mà không nhịn nổi nữa.
Hắn xoay người em lại, nâng em lên đặt ngồi lên thành lan can một tư thế nguy hiểm nhưng lại kích thích đến tê dại. Chiếc váy lụa bị hắn vén cao, để lộ ra làn da trắng mịn và nơi nhạy cảm đã ướt đẫm vì bị kích thích quá độ.
"Bé cưng, em gợi cảm thế này… ai chịu nổi hả?" Hắn vừa thì thầm vừa kéo khóa quần, giải phóng vật cứng nóng rực bên dưới.
Em còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm nhận được thứ nóng bỏng, cứng rắn của hắn ép sát vào nơi nhạy cảm.
"A… Cheolie… chậm… chậm thôi…" Em nức nở bám lấy vai hắn, cảm giác bị lấp đầy khiến cơ thể em run lên từng đợt.
"Ngoan nào, bé cưng, nhìn pháo hoa đi, anh sẽ làm em lên đỉnh cùng lúc với nó." Choi Seungcheol thì thầm bên tai, rồi bắt đầu nhịp nhàng ra vào, mỗi cú thúc đều sâu và mạnh đến mức làm em rùng mình.
Tiếng pháo hoa bên ngoài vẫn nổ liên hồi, hòa cùng tiếng rên rỉ ngọt ngào của em và tiếng thở gấp gáp của hắn. Mỗi cú đâm đều chuẩn xác chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong, khiến em ngất ngây trong khoái cảm tột độ.
Choi Seungcheol giữ em chặt hơn, tốc độ càng lúc càng nhanh, từng nhịp thúc mãnh liệt, dứt khoát khiến em chẳng thể chống cự. Hắn chiếm hữu em hoàn toàn, mỗi cú đâm sâu đều như muốn khảm sâu hình bóng của mình vào từng tấc da thịt em.
"A… ưm… anh… em sắp… a…" Em nức nở, toàn thân co rúm lại khi dòng khoái cảm cuộn trào mãnh liệt.
"Cùng anh… lên đỉnh nào, bé cưng…" Hắn gầm khẽ, nhịp độ càng lúc càng trở nên điên cuồng.
Khi bông pháo hoa lớn nhất bùng nổ trên bầu trời, em cũng run rẩy đạt đến cực hạn, cơ thể siết chặt lấy hắn khiến hắn chẳng thể kiềm chế được nữa, phải rút ra ngay trước khi bắn thẳng vào bên trong em.
Hơi thở của cả hai đều trở nên dồn dập, em mệt đến mức chỉ biết dựa vào lòng hắn mà thở hổn hển, cơ thể vẫn còn run lên từng đợt dư âm khoái cảm.
"Chúc mừng năm mới, bé cưng của anh…" Choi Seungcheol cười khẽ, đặt một nụ hôn sâu lên môi em, giọng nói trầm thấp mang theo sự sủng ái vô hạn.
"Hừ… đồ lưu manh, lần sau không có chuyện cho anh làm ở ban công nữa đâu." Em phụng phịu.
"Ừ, anh hứa… lần sau sẽ làm ở phòng ngủ." Hắn cười gian, ôm em chặt hơn, ánh mắt sáng rực chẳng khác nào ánh pháo hoa rực rỡ ngoài kia.
Bình luận