Chap 27: Nhẫn nhịn
Choi Seungcheol đang chìm đắm trong khoái cảm, từng thớ cơ căng cứng vì ham muốn chưa thỏa mãn.
Nhưng chỉ cần một câu "Đau em..." hắn lập tức dừng lại.
Không một chút do dự.
Không một giây chần chừ.
Không quan tâm bản thân có đang khổ sở thế nào.
Hắn Còn Đang Cương Cứng, Còn Chưa Thỏa Mãn, Nhưng Vẫn Lập Tức Buông Em Ra
Hơi thở hắn nặng nề, nóng bỏng, trán đã lấm tấm mồ hôi vì gắng sức.
Cả người căng cứng, run rẩy vì ham muốn chưa được giải tỏa.
Nhưng chỉ cần nghe thấy giọng em hơi run rẩy, hắn lập tức rời khỏi em ngay lập tức.
Dù đang ở cao trào cũng phải dừng lại.
Dù bản thân đang cứng đến đau cũng phải nhịn.
Dù có thèm khát đến phát điên cũng không dám làm nữa.
Hắn mạnh mẽ, hắn ham muốn, hắn dễ bị kích thích, nhưng hắn không bao giờ đặt bản thân lên trên cảm giác của em.
Lựa Chọn Của Hắn: Tự Giải Quyết Hoặc Là Nhịn Luôn.
Tự giải quyết? Có đôi khi, hắn sẽ bật dậy, bước nhanh vào phòng tắm, tự giải quyết trong im lặng.
Nhưng hắn không thích cảm giác này.
Hắn ghét việc tự làm một mình.
Bởi vì hắn không chỉ muốn thỏa mãn, hắn muốn có em.
Nhịn luôn?
Có những lúc, hắn chỉ cắn răng chịu đựng, ôm em vào lòng rồi để cơn ham muốn của mình từ từ lắng xuống.
Đau cũng chịu.
Khổ cũng ráng.
Chỉ cần em không khó chịu, hắn có thể nhịn cả đêm cũng được.
Choi Seungcheol không phải kiểu đàn ông kiên nhẫn trong chuyện này.
Hắn khỏe, hắn dẻo dai, hắn có nhu cầu cao.
Nhưng chỉ cần em thấy đau, hắn thà nhịn, thà chịu đựng, thà để bản thân khổ sở cũng không bao giờ ép em.
Em là bảo bối của hắn.
Em là thứ quý giá nhất hắn có.
Em quan trọng hơn cả nhu cầu của hắn.
Vì vậy, chỉ một câu "Đau em...", hắn lập tức buông bỏ tất cả, dù có khó chịu đến đâu, hắn vẫn sẵn sàng chịu đựng chỉ để em cảm thấy thoải mái.
Hay như...
Choi Seungcheol đang chìm đắm trong khoái cảm, từng đường gân trên cánh tay và bắp đùi căng cứng vì kiềm chế.
Nhưng chỉ một câu "Đau em..." đủ để hắn lập tức giật mình dừng lại.
Hắn lập tức rời khỏi em, như thể sợ làm em tổn thương thêm.
Không cần suy nghĩ, hắn nhấc người ra khỏi em, hai bàn tay lớn vội vã vuốt dọc tấm lưng trần để xoa dịu, để kiểm tra em có ổn không.
Mắt hắn tối sầm, hơi thở gấp gáp, nhưng tay chân lại run lên vì lo lắng.
Hắn muốn em, muốn đến phát điên, nhưng sợ em đau còn hơn sợ chính mình nhịn.
Bản năng đàn ông thúc giục hắn tiếp tục, nhưng lý trí lại không cho phép hắn làm thế.
Vậy nên, hắn quyết định sẽ dừng lại, tự đi vào nhà tắm tự giải quyết cho xong.
Hắn thà khổ, thà nhịn, còn hơn làm em khó chịu.
Nhưng ngay khi hắn vừa mới nhổm dậy, chuẩn bị rút ra, một bàn tay nhỏ bé đã nhanh chóng kéo lấy cổ tay hắn.
"Từ từ đã, đợi em hết đau mình tiếp tục được không?" Giọng em khàn khàn, thấm đầy dư vị hoan ái, có chút nũng nịu, có chút xót xa. "Đừng nhịn... em xót..."
Đôi mắt ướt át nhìn hắn đầy chân thành, hơi thở em vẫn còn run rẩy nhưng lại dịu dàng.
Em biết hắn đang chịu đựng, em biết hắn đau đớn đến mức nào nếu phải tự kiềm chế.
Em biết hắn sẽ không bao giờ cưỡng ép em, nhưng em cũng không muốn hắn phải chịu khổ.
Vậy nên, em kéo hắn lại.
Xin hắn đừng tự mình chịu đựng một mình.
Xin hắn chờ em một chút.
Choi Seungcheol không ngay lập tức trả lời.
Hắn chỉ cứng đờ cả người, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào em, dường như đang xác nhận xem em có nói thật không.
Hắn khát khao em.
Hắn muốn em.
Nhưng hắn cũng không muốn em chịu một chút đau đớn nào.
"Em chắc chứ?" Hắn khàn giọng hỏi, giọng nói đã trầm đến mức nguy hiểm.
Hắn muốn chắc chắn rằng em không phải đang miễn cưỡng.
Hắn muốn biết rằng em thực sự muốn hắn tiếp tục.
Khiến Một Con Dã Thú Nhẫn Nhịn Là Điều Không Thể
Chỉ một cái gật đầu nhẹ của em, hắn liền không chịu nổi nữa.
Hắn thở dốc, trán kề sát trán em, gân xanh trên cổ nổi rõ vì nhẫn nhịn quá lâu.
Bàn tay hắn siết chặt eo em, ánh mắt đầy ham muốn nhưng vẫn còn chút kiềm chế cuối cùng.
Hắn thì thầm bên tai em, giọng khàn đến mức quyến rũ chết người.
"Nếu em đã nói vậy..."
Hắn không cần chạy vào nhà tắm nữa.
Hắn không cần tự giải quyết nữa.
Hắn sẽ tiếp tục nhưng sẽ nhẹ nhàng hơn, sẽ cẩn thận hơn.
Bởi vì đối với hắn, thỏa mãn em mới là điều quan trọng nhất.
Bình luận