Chap 40: Đại cún
Seoul, buổi chiều muộn. Trời đã bắt đầu ngả tối, ánh nắng cuối ngày rọi qua khung cửa kính của căn hộ tầng cao, hắt xuống nền gạch men sáng bóng một lớp vàng cam ấm áp. Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào với tiếng xe cộ, còi hú, nhưng khi bước vào không gian riêng của hắn, tất cả như bị chặn lại phía sau cánh cửa chống ồn nặng nề.
Em lon ton bước vào, hai tay còn cầm túi vải đựng vài món bánh ngọt em mua trên đường vì nghĩ "bé cún mới" của hắn chắc cũng thích ăn bánh quy cho chó, mà thật ra là do em vốn dễ mềm lòng, thấy cái gì đáng yêu là sẽ chuẩn bị chu đáo. Giọng em ríu rít vang trong phòng khách:
"Oppa? Em đến rồi ạ ~ Bé cún mới đâu rồi? Mau mang ra cho em xem đi chứ!"
Căn hộ của hắn bữa nay ngăn nắp lạ thường. Sofa da màu xám than bóng loáng, gối ôm xếp gọn, bàn kính lau sạch không một vết bụi. Ánh đèn trần màu vàng dịu hắt xuống làm không gian càng thêm ấm áp, tạo cảm giác gần gũi. Nhưng chính cái "ngăn nắp bất thường" này lại làm em hơi ngờ ngợ. Thường ngày, nhà hắn lúc nào cũng có vài cái áo hoodie vứt chỏng chơ, vài đôi giày sneaker đi xong chưa kịp xếp lại.
Hắn từ trong bếp ló đầu ra, cười nịnh: "Jagiya ngồi trên sofa chờ anh xíu, anh dắt cún ra ngay đây. Đảm bảo em sẽ thích mê."
Cái giọng nói trầm thấp, ngọt như mật ong trộn rượu vang, lúc nào cũng khiến em tin sái cổ. Em ngoan ngoãn đặt túi bánh xuống bàn, vòng tay ôm gối chờ đợi, trong đầu tưởng tượng không biết bé cún mới là giống gì? Corgi mông trái đào? Golden ngốc nghếch? Hay Samoyed cười tít mắt?
Tiếng bước chân hắn vang đều trong hành lang, "cộp, cộp" - rõ ràng là cố tình làm chậm nhịp, như thể hắn đang chuẩn bị một màn kịch. Em nghiêng đầu nhìn, ánh mắt chờ mong sáng long lanh sau cặp kính gọng tròn.
Cánh cửa phòng ngủ bật mở. Nhưng thay vì nghe thấy tiếng móng cún lạch cạch trên sàn, thứ em thấy là hắn đang cầm trên tay một sợi xích cổ chó bằng da đen, móc kim loại sáng loáng phản chiếu ánh đèn.
Em còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bước chậm rãi đến gần, dáng đi đầy cố tình quyến rũ. Áo sơ mi trắng cài lỏng vài cúc trên, để lộ xương quai xanh và mảng ngực rắn rỏi. Đôi mắt sâu khẽ nheo lại, ánh nhìn tà mị như muốn nuốt trọn con mồi.
"Đây... bé cún mới của em đây, jagiya."
Em trợn mắt: "Yah!! Choi-Choi Seungcheol! Anh-anh đùa với em đấy à??"
Hắn không trả lời, chỉ nở nụ cười nửa miệng, cúi xuống quỳ ngay trước mặt em. Động tác bất ngờ đến mức em luống cuống lùi ra sau, lưng dán vào sofa.
Hắn nhẹ nhàng nâng chân em lên, bàn tay to ấm nóng áp lấy mắt cá, ngón tay lướt khẽ qua da khiến từng mạch máu như rung lên. Rồi hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn ẩm nóng lên đầu gối em.
"Chụt."
Một âm thanh vang rõ ràng trong căn hộ tĩnh mịch, khiến tim em nhảy lỡ một nhịp. Rồi hắn ngẩng mặt lên, ánh mắt lóe sáng, môi cong cong cười tà ác, bật ra một tiếng sủa khẽ khàng nhưng đầy nhấn nhá:
"Gâu~"
Âm cuối ngân dài, giọng trầm của hắn pha chút khàn khàn như một con thú đang phát tình.
Bình luận