Chap 16: Cưỡi ngựa
Choi Seungcheol và sở thích "tự thân vận động" của em
Choi Seungcheol là người đàn ông có tiền, có quyền, có sắc, nhưng cái đáng nói hơn cả là hắn có sở thích quái đản.
Hắn đặc biệt thích em tự thân vận động.
Mỗi lần, hắn ngồi tựa lưng vào thành giường, tay nhàn nhã đặt sau đầu, mắt nheo lại đầy thích thú, nhìn em tự mình chống tay, nhích từng chút một trên người hắn.
Em mệt bở hơi tai, hai tay vịn vào bờ vai rộng của hắn để giữ thăng bằng.
Đùi run cầm cập, thậm chí có lúc run đến mức muốn khuỵu xuống, nhưng hắn vẫn bình thản nhướng mày, ra hiệu tiếp tục.
Nước mắt lưng tròng, em cắn môi, cố gắng di chuyển từng chút một.
Có lần, em chịu hết nổi, mếu máo gục vào lòng hắn, khóc ướt cả một mảng da trên ngực hắn:
"Bố ơi… em không làm nữa… mỏi quá… chân run rồi…"
Nhưng Choi Seungcheol không thương tiếc.
Hắn xoa nhẹ eo em, cúi xuống hôn lên đỉnh đầu, giọng cười khẽ đầy trêu chọc:
"Không làm nữa? Vậy phạt nhé?"
Phạt?
Nếu em dừng lại giữa chừng, hắn sẽ giữ chặt em, bắt em làm lại từ đầu.
Nếu em khóc lóc xin tha, hắn sẽ thưởng thêm vài phút hành hạ.
Nếu em vô tình dám trốn, hắn sẽ tìm đến tận nơi, túm cổ về chịu trận.
Và đáng sợ nhất, có lần em thật sự không chịu nổi, mệt quá đến mức… không xuất nổi nữa.
Cả người mỏi nhừ, đầu óc choáng váng, nhưng hắn vẫn không tha.
Em khóc đến mức không còn sức để kêu, đến lúc đầu óc trống rỗng, hơi thở đứt quãng, hắn mới nhẹ nhàng đỡ lấy em, cười như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bế em vào lòng, lau nước mắt, vỗ về như một đứa trẻ.
"Lần sau sẽ nhẹ nhàng hơn."
Lần sau?
Em không tin.
Lần sau vẫn y như cũ!
Bình luận