Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 3: Chuyện thu phí

Ban đầu khi nghe em đòi thu phí hành sự, Choi Seungcheol còn ngớ ra mất vài giây, đôi mắt đen láy tràn đầy nghi hoặc.

“Cái gì? Em bắt anh trả phí?” - Hắn cau mày khó hiểu, cứ tưởng mình nghe nhầm.

“Đúng vậy.” -  Em khoanh tay, gật đầu chắc nịch, ánh mắt đầy kiên quyết.

Hắn bật cười, lúm đồng tiền nhỏ thoáng hiện lên, cứ tưởng em đang nói đùa. Nhưng nhìn thấy thái độ nghiêm túc của em, hắn mới chậm rãi nhướn mày, đầy thắc mắc.

“Anh đường đường là bạn trai em, chồng tương lai của em, anh có quyền làm với em chứ?”

“Nhưng mà cái này liên quan đến vấn đề sức khỏe của em!” - Em nhấn mạnh từng chữ, khuôn mặt đầy bất mãn.

“…” Hắn nhìn em, không hiểu chỗ nào ảnh hưởng sức khỏe.

Em bực bội, gõ gõ ngón tay lên bàn, liệt kê rõ ràng từng vấn đề:

“Anh nghĩ xem! Mỗi lần làm xong, người em đau nhức, tay chân bủn rủn, cổ họng rát khô! Đó là chưa kể cơ thể em toàn dấu vết, mặc đồ hở một tí là bị người ta nhìn chằm chằm. Đi học không nổi, ngồi cũng không yên, đi đứng thì run rẩy. Anh nghĩ cái này không ảnh hưởng sức khỏe à?”

“…”

Choi Seungcheol tựa vào ghế, ánh mắt nhìn em càng lúc càng sâu. Hắn vẫn đang cố gắng tiêu hóa chuyện bạn gái mình đòi tính phí khi ngủ với hắn.

“Còn nữa! Anh toàn lôi em ra làm ở mấy cái chỗ oái oăm thôi! Ai mà chịu được?”

“Chỗ oái oăm?” - Hắn nhướn mày.

“Ban công! Nhà bếp! Sofa! Trong xe! Thư viện!” - Em liệt kê từng cái, giọng càng lúc càng cao.

Hắn bật cười, lắc đầu đầy bất lực.

“Nhưng em cũng thích mà.” - Giọng hắn trầm thấp, còn cố tình kéo dài chữ ‘thích’.

“…”

Em cứng họng. Đúng là có mấy lần em cũng bị hắn dỗ dành đến mức mềm nhũn, nhưng đó không có nghĩa là em không khổ sở sau đó!

Nhìn thấy em im lặng, hắn cười càng sâu hơn, đưa tay nâng cằm em lên, nhẹ nhàng hỏi:

“Vậy nói anh nghe xem, bảng giá của em như thế nào?”

“Nhà bếp 100kw. Phòng tắm 300kw. Phòng ngủ 500kw.”

Choi Seungcheol nghe xong, mặt hơi đổi sắc. Sao tự nhiên cảm giác mình như khách hàng phải trả tiền thế này?

Em còn bình thản bổ sung:

“Phòng khách 800kw, vì quỳ lâu trên sofa làm em mỏi!”

Hắn: “…”

“Ban công 1 triệu won! Vì đứng lâu, quỳ lâu, em mỏi chân, lỡ bị hành xóm phát hiện phải cộng thêm cả phụ phí.”

Hắn: “…”

“Trong xe cũng tính phí!”

Hắn nhìn em, đáy mắt dấy lên một tia hứng thú quái dị. Hắn vươn người về phía trước, ngón tay chậm rãi lướt nhẹ từ cằm em xuống cổ, rồi trượt dọc xuống xương quai xanh.

“Vậy em định thu tiền mặt hay chuyển khoản?”

“…”

Em bỗng dưng có cảm giác chơi dao hai lưỡi.

Choi Seungcheol mở hàng luôn, chơi lớn hai lần ở ban công, tổng 2 triệu won

Em chưa kịp định thần xem có phải mình vừa tự đào hố chôn thân hay không, thì Choi Seungcheol đã ngay lập tức mở hàng, mà còn mở hàng lớn.

Hắn vừa nghe báo giá, ánh mắt chợt tối lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm.

“Hai triệu won.” - Hắn lặp lại con số, giọng điệu trầm thấp, gợi lên một cảm giác vừa khiêu khích vừa nguy hiểm.

Em nuốt nước bọt. “Anh muốn mở hàng?”

“Không chỉ mở hàng.” - Hắn chống một tay lên sofa, khẽ nghiêng người lại gần. Đôi mắt sâu thẳm dán chặt lên môi em, rồi trượt xuống xương quai xanh đang lộ ra khỏi cổ áo. “Anh muốn bao luôn cả ngày.”

“…”

Khoan.

Em hình như… chơi ngu rồi.

Chưa kịp nghĩ xem có nên rút lại bảng giá hay không, thì hắn đã lấy điện thoại ra, chuyển khoản ngay hai triệu won, tốc độ nhanh gọn đến mức em còn chưa kịp phản ứng.

“Xong rồi.” - Hắn cất điện thoại, khóe môi cong lên đầy khiêu khích.

“Khoan, chờ đã! Anh thật sự-”

Bịch!

Hắn bế em lên, từng bước tiến ra ban công, bất chấp việc em giãy giụa thế nào.

“Choi Seungcheol! Đặt em xuống!” - Em hoảng loạn, hai tay bấu chặt vào cổ hắn.

Hắn cười khẽ, vừa đẩy cửa ban công vừa thì thầm bên tai em.

“Em bảo tính phí mà, anh đã trả tiền rồi, phải tận hưởng dịch vụ chứ.”

“…!!!”

Lời còn chưa dứt, cả hai đã đứng trên ban công, gió đêm thổi lồng lộng, mang theo cảm giác kích thích tội lỗi. Đèn thành phố rực rỡ trải dài trước mắt, bên dưới là dòng người tấp nập qua lại, không ai hay biết trên cao đang diễn ra chuyện gì.

Cảm giác bị đặt vào một nơi vừa cấm kỵ vừa nguy hiểm, lại thêm ánh mắt đầy ám muội của hắn, em cảm thấy da đầu tê dại.

“Choi Seungcheol! Không được! Ban công thật sự không được!” - Em cố gắng kéo hắn lại.

Hắn chỉ bật cười, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi em, rồi dần trượt xuống cổ, rồi đến xương quai xanh. Giọng nói trầm thấp mang theo ý cười:

“Một triệu won một lần. Hai lần là hai triệu. Anh đã thanh toán, em làm ơn phục vụ cho tốt.”

“…”

Chết rồi.

Em tự bán mình thật rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...