Chap 8: 8.
Vài tuần sau, vết thương trên lưng Hùng lành hẳn, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt. Anh quay lại công việc thường ngày, đứng gác ở phòng khách, kiểm tra cửa sổ và lịch trình như trước. Nhưng Lê Minh Khang, với bản tính tinh nghịch không bao giờ thay đổi, không có ý định để anh yên. Một buổi chiều, khi ánh nắng nhạt dần ngoài cửa sổ, Hùng đứng gần khung cửa lớn, ánh mắt sắc bén quét qua sân trước biệt thự, tay chỉnh lại áo vest đen ôm sát cơ thể rắn chắc.
Khang bước vào phòng, cố tình làm nhẹ bước chân để Hùng không nghe thấy ngay. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, cúc áo mở hờ ba nút từ trên xuống, để lộ phần ngực phẳng phiu lấp lánh mồ hôi nhẹ và xương quai xanh sắc nét. Chiếc quần short ngắn cũn cỡn ôm sát đùi, khoe đôi chân dài trắng trẻo mịn màng, như thể cậu vừa bước ra từ một buổi tắm nắng. "Anh Hùng." cậu gọi, giọng ngọt ngào pha chút khiêu khích, rồi chậm rãi tiến tới, ánh mắt lấp lánh sự ranh mãnh.
Hùng quay lại, ánh mắt anh khựng lại khi nhìn thấy cậu. Cơ thể cậu như một lời mời gọi không lời, và anh phải nuốt khan để giữ bình tĩnh. "Cậu muốn gì?" anh hỏi, giọng trầm trầm, nhưng hơi thở anh đã bắt đầu nặng nề khi Khang bước gần hơn, để ngực cậu cọ sát vào ngực anh qua lớp áo vest. Làn da mát lạnh của cậu chạm vào anh, mang theo mùi hương nước hoa ngọt ngào, khiến tim Hùng đập nhanh hơn một nhịp.
Khang mỉm cười, đôi môi mọng đỏ cong lên đầy thách thức. "Anh khỏe lại rồi, chắc nhớ tôi lắm đúng không?" cậu thì thầm, tay phải lùa xuống ngực anh, ngón tay thon dài lướt qua lớp áo, rồi bất ngờ luồn vào trong, chạm trực tiếp vào cơ ngực rắn chắc của anh. Hùng rên khe khẽ, cơ bắp anh co giật dưới từng cái vuốt nhẹ của cậu, hơi thở anh thoát ra qua mũi thành những âm thanh nặng nề. Nhưng Khang không dừng lại - cậu cúi xuống, đôi môi mềm mại áp vào cổ anh, hôn nhẹ lên làn da rám nắng, đầu lưỡi lướt dài từ dưới tai xuống xương quai xanh, để lại một vệt ướt át nóng bỏng.
"Anh Hùng..." cậu thì thầm bên tai anh, hơi thở ấm áp phả vào da thịt, "tôi biết anh thích thế này mà." Tay trái cậu trượt xuống, chạm vào phần cơ thể đang căng cứng dưới lớp quần anh, vuốt nhẹ qua lớp vải dày, cảm nhận nó giật nhẹ dưới ngón tay mình. Hùng nghiến răng, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, cố kìm nén cơn dục vọng đang trào dâng như sóng biển. Thằng em của anh cương lên rõ rệt, căng cứng đến mức lớp quần bó sát không thể che giấu và anh gầm gừ khe khẽ, "Khang, đừng đùa..."
Nhưng Khang chỉ cười lớn, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Cậu nghiêng người, để mông tròn trịa của mình cọ sát vào hông anh qua lớp quần short mỏng, mỗi chuyển động là một lần anh cảm nhận rõ ràng sự mềm mại và ấm áp của cậu. Tay cậu tiếp tục vuốt ve phần dưới của anh, lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh bạo, ngón cái lướt qua đỉnh qua lớp vải, khiến Hùng rên lên, tiếng rên trầm đục thoát ra từ cổ họng. "Cậu..." anh thở hổn hển, đôi mắt tối lại vì ham muốn, cơ bụng co giật dữ dội dưới lớp áo.
Khang ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi môi mấp máy: "Tôi biết anh nứng lắm rồi, đúng không?" Cậu bất ngờ cúi xuống, hôn mạnh lên môi anh, đầu lưỡi luồn vào miệng anh, cuốn lấy lưỡi anh trong một nụ hôn ngắn nhưng mãnh liệt, để lại vị ngọt của cậu trên môi anh. Tay cậu siết nhẹ phần cơ thể cương cứng của anh qua quần, cảm nhận nó nóng bỏng và căng đến mức như muốn xé toạc lớp vải. Hùng gầm lên, đôi tay vươn ra định túm lấy cậu, kéo cậu vào lòng để giải tỏa cơn dục vọng đang bùng cháy, hơi thở anh dồn dập, mồ hôi lăn dài từ trán xuống má.
Bình luận