Chap 7: 7.
Sau khi Hùng chính thức ở lại biệt thự, mối quan hệ giữa anh và Khang ngày càng gắn bó. Những ngày trôi qua trong sự ngọt ngào xen lẫn đam mê và Khang không ngừng tìm cách kéo Hùng vào những khoảnh khắc riêng tư đầy kích thích. Một buổi tối, khi ánh trăng mờ nhạt len qua cửa sổ phòng khách, Khang nằm dài trên sofa, đôi chân dài vắt vẻo, ánh mắt lấp lánh nhìn Hùng đang đứng gần đó kiểm tra cửa.
"Anh Hùng." cậu gọi, giọng ngọt ngào pha chút khiêu khích, "lại đây với tôi đi. Tôi chán rồi." Hùng quay lại, nhíu mày nhưng không thể cưỡng lại nụ cười ranh mãnh trên môi cậu. Anh bước tới, ngồi xuống cạnh cậu và ngay lập tức, Khang trèo lên lòng anh, vòng tay qua cổ anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu.
Nụ hôn nhanh chóng trở nên nóng bỏng, đôi môi Khang ép chặt vào môi Hùng, đầu lưỡi cậu cuốn lấy lưỡi anh, hút mạnh, khiến anh rên khe khẽ. Tay cậu lùa vào áo anh, cởi phăng nó ra, để lộ cơ ngực rắn chắc lấp lánh mồ hôi. Hùng không kìm được, anh lật cậu nằm ngửa trên sofa, kéo quần cậu xuống, để lộ cơ thể trần truồng trắng ngần dưới ánh đèn mờ ảo. "Cậu lúc nào cũng vậy..." anh gầm gừ, giọng khàn đục, rồi cởi quần mình ra, để con cặc cương cứng nóng bỏng chạm vào da thịt cậu.
Khang cười khúc khích, quấn chân quanh hông anh, kéo anh sát hơn. "Địt tôi đi, anh Hùng..." cậu thì thầm, ánh mắt ngập dục vọng. Hùng không chần chừ, anh đẩy sâu vào trong cậu, mạnh mẽ và dứt khoát, khiến Khang rên lên cao vút, cơ thể cậu bật lên theo từng nhịp. Tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" vang lên trong phòng khách yên tĩnh, hòa cùng tiếng rên rỉ của Khang và tiếng gầm trầm đục của Hùng. Anh siết chặt hông cậu, đẩy nhanh hơn, sâu hơn, mồ hôi chảy dài từ trán xuống ngực, nhỏ xuống làn da trắng ngần của Khang.
Họ đắm chìm trong cơn bão dục vọng, không hề hay biết một bóng dáng đang lặng lẽ đứng trong góc tối của căn phòng. Lê Gia Minh, ba của Khang, vừa từ cửa chính bước vào, ông vốn chỉ định ghé qua xem con trai thế nào nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trên sofa, ông khựng lại. Đôi mắt sắc bén của ông quét qua hai người, con trai ông trần truồng đang rên rỉ dưới thân hình rắn rỏi của Hùng và Hùng, người vệ sĩ ông tin tưởng, cũng đang không một mảnh vải chiếm lấy cậu với sự cuồng nhiệt không thể kìm nén. Ông không lên tiếng, chỉ im lặng ngồi xuống chiếc ghế bành trong bóng tối, đôi tay khoanh lại, theo dõi cảnh nóng bỏng trước mặt với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Khang ngửa đầu ra sau, đôi tay bấu chặt vai Hùng, "Mạnh hơn đi, anh Hùng!" cậu hét lên, giọng lạc đi vì khoái lạc. Hùng nghiến răng, đẩy mạnh hơn, mỗi cú nhấp làm sofa rung lên, tiếng "phạch phạch" vang vọng trong không gian. Họ không hề nhận ra sự hiện diện của ông Minh, cho đến khi một âm thanh sắc lạnh cắt ngang - tiếng vỗ tay chậm rãi, vang lên từ góc phòng.
"Bốp...bốp...bốp..." Tiếng vỗ tay của ông Minh như một nhát dao xé toạc sự riêng tư của hai người. Khang giật mình, cơ thể cứng đờ, đôi mắt mở to nhìn về phía âm thanh. Hùng lập tức dừng lại, quay đầu, hơi thở dồn dập và khi nhìn thấy ông Minh ngồi trên ghế đối diện, khuôn mặt anh tái đi, mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng.
"Ba..." Khang lắp bắp, cố ngồi dậy nhưng cơ thể trần truồng của cậu vẫn run rẩy vì khoái lạc chưa dứt. Ông Minh giơ tay, ra hiệu cho cậu im lặng, giọng trầm trầm nhưng lạnh lẽo: "Mặc đồ vào, Khang." Ông không nhìn cậu, ánh mắt dán chặt vào Hùng, mang theo một áp lực vô hình khiến không khí trong phòng nặng nề như chì.
Bình luận