Chap 6: 6.
Sau vụ bắt cóc, biệt thự nhà họ Lê trở lại yên bình nhưng trong lòng Trần Quốc Hùng, một cơn sóng ngầm đang trỗi dậy. Mỗi lần anh nhìn thấy Lê Minh Khang trái tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp. Anh không thể phủ nhận rằng mình đã phải lòng cậu, không chỉ vì vẻ ngoài quyến rũ hay sự ương bướng đầy cuốn hút mà còn vì những khoảnh khắc cậu yếu đuối, run rẩy trong vòng tay anh sau khi được giải cứu. Nhưng cùng với tình cảm ấy là nỗi áy náy day dứt, anh tự trách mình vì đã để Khang rơi vào nguy hiểm vì đã không bảo vệ cậu tốt hơn.
Sáng hôm đó, Hùng đứng ở góc phòng khách, ánh mắt lặng lẽ quan sát Khang ngồi trên sofa, đôi chân dài bắt chéo, tay nghịch nghịch chiếc điện thoại. Cậu mặc một chiếc áo lụa trắng mỏng manh, để lộ phần ngực trắng ngần và xương quai xanh sắc nét như cố tình khiêu khích anh. Hùng thở dài, cố dời mắt đi nơi khác nhưng Khang đã nhận ra ánh nhìn ấy. Cậu ngẩng đầu, mỉm cười ranh mãnh, "Anh Hùng, lại đây ngồi với tôi đi. Đừng đứng xa thế, tôi buồn."
Hùng nhíu mày nhưng không từ chối. Anh bước tới, ngồi xuống cách cậu một khoảng, giọng trầm trầm: "Cậu cần gì thì cứ nói." Nhưng Khang không vội trả lời, chỉ nghiêng người, để vai cậu chạm vào vai anh, ánh mắt lấp lánh nhìn anh từ dưới lên. "Tôi muốn anh lấy nước cho tôi. Tôi khát." cậu nói, giọng ngọt ngào pha chút làm nũng.
Hùng im lặng đứng dậy, mang về một ly nước lạnh, nhưng khi anh vừa đưa cho cậu, Khang lại tiếp tục: "Gọt táo cho tôi nữa đi. Tôi thích ăn táo." Rồi chưa đầy mười phút sau, cậu sai anh bật TV, lấy điều khiển và thậm chí là xoa bóp chân cho cậu. Hùng làm tất cả mà không một lời phàn nàn, dù đôi mắt anh thoáng qua chút bất đắc dĩ. Anh biết Khang đang lợi dụng sự áy náy của mình nhưng anh không thể từ chối, không phải vì nhiệm vụ mà là vì cậu.
Đến chiều, khi ánh nắng nhạt dần ngoài cửa sổ, Khang nằm dài trên sofa, ngáp dài một cách khoa trương. "Anh Hùng." cậu gọi, giọng lười biếng nhưng đầy ẩn ý, "tôi muốn đi tắm. Bế tôi lên phòng tắm đi, tôi mệt quá." Hùng khựng lại, ánh mắt anh quét qua cậu, hàng lông mày nhíu chặt. "Cậu tự đi được." anh đáp, giọng cứng nhắc nhưng trái tim anh lại đập mạnh hơn khi nhìn thấy nụ cười tinh nghịch trên môi Khang.
"Không thích." Khang ngồi dậy, khoanh tay, ánh mắt kiên quyết. "Anh để tôi bị bắt cóc, làm tôi sợ muốn chết. Bây giờ bế tôi đi tắm là điều anh có thể làm để chuộc lỗi với tôi đó." Cậu nghiêng đầu, đôi môi cong lên đầy thách thức, biết chắc Hùng không thể cãi lại lý do đó.
Hùng thở dài, cuối cùng cúi xuống vòng tay qua eo và dưới đầu gối Khang bế cậu lên một cách dễ dàng. Cơ thể cậu nhẹ nhàng trong tay anh, làn da mát lạnh cọ sát vào ngực anh qua lớp áo mỏng, và mùi hương nước hoa ngọt ngào từ cậu xộc lên mũi anh, khiến anh phải nuốt khan để kìm nén cảm xúc, Khang cười khúc khích, vòng tay qua cổ anh.
Khi vào phòng tắm, Hùng đặt Khang xuống bên bồn tắm, định quay đi, nhưng cậu nắm tay anh kéo lại. "Ở lại đây với tôi." cậu nói, giọng khàn khàn đầy mê hoặc rồi không chờ anh phản ứng, cậu đứng dậy, cởi chiếc áo lụa ra, để lộ cơ thể trần truồng trắng ngần dưới ánh đèn. Làn da cậu lấp lánh mồ hôi nhẹ, từng đường cong từ ngực phẳng phiu, eo thon, đến đôi chân dài thẳng tắp như một tác phẩm nghệ thuật. Hùng quay mặt đi, cố kìm nén nhịp tim đang đập loạn nhưng Khang bước tới, áp sát cơ thể mình vào anh, đôi tay vòng qua cổ anh, kéo anh xuống trong một nụ hôn bất ngờ.
Bình luận