Chap 5: 5.
Ngay khi Trần Quốc Hùng cầm mảnh giấy đe dọa trong tay, anh không mất một giây để do dự. Anh lao ra bãi đỗ xe, rút điện thoại gọi thẳng cho Lê Gia Minh - ba của Khang, người đàn ông quyền lực đứng sau tập đoàn Lê Thị, một cái tên khiến cả giới kinh doanh và thế giới ngầm phải e dè. Điện thoại reo chưa đến hai hồi, giọng trầm thấp nhưng sắc lạnh của ông Minh đã vang lên ở đầu dây bên kia: "Tôi nghe đây, có chuyện gì?"
"Cậu chủ đã bị bắt cóc." Hùng đáp, giọng anh khàn đi vì giận dữ và lo lắng, hơi thở dồn dập qua loa điện thoại. "Tôi tìm thấy một mảnh giấy. Chúng muốn ông đến gặp chúng, không được báo cảnh sát, nếu không cậu ấy sẽ chết." Anh đọc nhanh nội dung mảnh giấy, từng chữ như nhát dao đâm vào lòng anh.
Đầu dây bên kia im lặng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng Hùng có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề của ông Minh, như một cơn bão đang bị kìm nén. "Đưa mảnh giấy đó về đây ngay." ông Minh ra lệnh, giọng không chút dao động nhưng mang theo sự nguy hiểm chết người. "Tôi sẽ cử người đi với cậu. Tìm thằng nhóc về, bằng mọi giá."
Hùng vâng lệnh rồi cúp máy. Anh lái xe với tốc độ điên cuồng về biệt thự nhà họ Lê, tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trong đầu anh chỉ có một hình ảnh cậu thiếu gia ương bướng với nụ cười tinh nghịch, giờ đây đang nằm trong tay kẻ thù và anh không thể để cậu gặp nguy hiểm.
---
Tại biệt thự, Lê Gia Minh đã chờ sẵn trong phòng làm việc rộng lớn, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên khuôn mặt ông - một người đàn ông ngoài năm mươi, tóc điểm bạc, đôi mắt sắc như dao cạo. Khi Hùng bước vào đặt mảnh giấy lên bàn, ông Minh đọc lướt qua, đôi tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu. "Đám khốn nạn." ông gầm gừ, giọng trầm đục như sấm. "Dám động vào con trai tao."
Không chờ thêm, ông Minh rút điện thoại, gọi cho thuộc hạ thân cận nhất - một đội vệ sĩ tinh nhuệ, từng là lính đánh thuê được ông tuyển dụng từ nhiều năm trước. "Tập hợp đội ngay lập tức. Đi với Hùng, tìm thằng nhóc về. Không được thất bại." Ông quay sang Hùng, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy tin tưởng. "Cậu là người giỏi nhất mà tôi tin tưởng, hãy đưa con trai tôi về an toàn, tôi giao mọi thứ cho cậu."
Hùng gật đầu, đôi mắt anh tối lại, mang theo một lời thề không cần nói ra. Chỉ vài phút sau, một đội gồm năm người đàn ông cao lớn, mặc đồ đen, trang bị súng ngắn và dao găm, đã tập hợp trước gara. Người dẫn đầu đội, một gã tên Trung với khuôn mặt đầy sẹo, vỗ vai Hùng. "Đi thôi, anh em hỗ trợ cậu hết mình."
Trong khi đó, ông Minh lên một chiếc xe khác, cùng vài vệ sĩ thân tín lao thẳng đến điểm hẹn mà ông đã đoán ra từ nội dung mảnh giấy, đó là một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô, nơi đối thủ của ông, gã trùm tên Hoàng "Mặt Sẹo", thường dùng để giao dịch ngầm. Ông ngồi ở ghế sau, tay cầm điếu xì gà nhưng không châm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra cửa sổ, trong lòng thầm tính toán từng bước để cứu con trai và tiêu diệt mối họa này.
---
Về phía Hùng, đội của anh nhanh chóng lần theo dấu vết từ nhà hàng. Một camera an ninh gần đó ghi lại hình ảnh chiếc xe tải đen lao đi về hướng bắc và Hùng xác định được một địa điểm khả nghi: một xưởng sửa xe cũ kỹ ở rìa thành phố, nơi đám đàn em của Hoàng "Mặt Sẹo" thường tụ tập. Hùng dẫn đầu, lái xe với tốc độ kinh hoàng, đôi tay siết chặt vô lăng, trong lòng thầm cầu mong Khang vẫn bình an.
Bình luận