Chap 4: 4.
Sau cơn cuồng nhiệt bên hồ bơi, không khí giữa Khang và Hùng dường như đã thay đổi. Dù Hùng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng và ít nói, ánh mắt anh khi nhìn Khang không còn hoàn toàn vô cảm như trước. Có một sự gần gũi kỳ lạ, một sợi dây vô hình đã hình thành giữa hai người dù cả hai đều không nhắc lại chuyện xảy ra hôm qua. Nhưng với Khang, cậu không có ý định để mọi thứ dừng lại, cậu muốn giữ Hùng bên mình không chỉ trong những khoảnh khắc đam mê mà cả trong cuộc sống thường ngày.
Sáng hôm đó, ánh nắng dịu dàng len qua rèm cửa sổ phòng ngủ của Khang. Cậu nằm dài trên giường, đôi chân dài vắt chéo, tay nghịch nghịch chiếc điện thoại nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa nơi Hùng đang đứng kiểm tra lịch trình như mọi ngày. Cậu ngồi dậy, mái tóc đen mềm mại rơi lòa xòa trước trán, và một nụ cười tinh nghịch hiện lên trên môi. "Anh Hùng." cậu gọi, giọng ngọt ngào pha chút làm nũng, "hôm nay tôi chán ở nhà rồi. Chở tôi ra ngoài đi chơi đi."
Hùng ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn cậu một thoáng. "Ra ngoài? Cậu muốn đi đâu?" anh hỏi, giọng trầm đều, nhưng không còn vẻ cứng nhắc như trước.
Khang nhún vai, đứng dậy khỏi giường. "Đi đâu cũng được. Mua sắm, ăn uống, ngắm phố...miễn là anh đi với tôi." Cậu bước tới gần Hùng, nghiêng đầu nhìn anh từ dưới lên, ánh mắt lấp lánh. "Đi mà, đừng từ chối tôi."
Hùng thở dài, một tiếng thở dài khe khẽ mà Khang đã quá quen thuộc. Anh biết cậu thiếu gia này không dễ bị từ chối và sau những gì đã xảy ra, anh càng không muốn làm cậu phật ý. "Được rồi." anh đáp, giọng miễn cưỡng nhưng không phản đối. "Cậu chuẩn bị đi, tôi đi lấy xe."
Khang cười rạng rỡ, vỗ nhẹ vào ngực Hùng trước khi chạy vào phòng thay đồ. "Nhanh lên nhé, tôi không chờ lâu đâu!"
---
Chẳng mấy chốc, chiếc SUV đen bóng loáng đã lăn bánh trên con đường dẫn vào trung tâm thành phố. Điểm dừng chân đầu tiên là một trung tâm thương mại sang trọng, nơi ánh đèn sáng rực và những cửa hàng thời trang cao cấp trải dài bất tận. Khang bước xuống xe, kéo tay Hùng đi cùng, không quan tâm đến ánh mắt tò mò của những người xung quanh. "Đi nào, anh Hùng, tôi muốn mua vài thứ." cậu nói, giọng điệu hào hứng như một đứa trẻ.
Nhưng khi bước vào các cửa hàng, Khang không mua gì cho mình. Cậu lượn lờ qua các kệ quần áo nam, chọn một chiếc áo sơ mi lụa đen bóng loáng rồi quay sang Hùng. "Cái này hợp với anh này. Thử đi." Không chờ anh đồng ý, cậu nhét chiếc áo vào tay anh, ánh mắt kiên quyết.
Hùng nhíu mày, định từ chối. "Tôi không cần." anh nói, giọng cứng nhắc nhưng Khang đã khoanh tay, mím môi giả vờ giận dỗi.
"Không cần là sao? Tôi mua cho anh, anh phải nhận. Thử đi, đừng cãi!" Cậu đẩy Hùng vào phòng thay đồ, đứng ngoài chờ với nụ cười đắc thắng. Khi Hùng bước ra, chiếc áo lụa ôm sát cơ thể anh, tôn lên từng đường cơ bắp rắn chắc, Khang vỗ tay thích thú. "Đẹp quá! Mua cái này nhé!"
Hùng thở dài, định cởi áo ra nhưng Khang đã nhanh chóng chạy đến quầy thanh toán, quẹt thẻ không chút do dự và đó chỉ là khởi đầu. Suốt buổi chiều, cậu mua cho Hùng đủ thứ từ áo khoác da đắt tiền, giày thể thao hàng hiệu, đến một chiếc đồng hồ bạc bóng bẩy trị giá hàng chục triệu. Mỗi lần Hùng từ chối, Khang lại dùng điệu bộ ương bướng của mình như nhíu mày, chu môi hoặc dựa sát vào anh, thì thầm: "Anh không nhận là tôi giận đấy." Cuối cùng, Hùng đành im lặng, để nhân viên gói hết đống đồ vào túi, dù ánh mắt anh thoáng qua chút bất đắc dĩ.
Bình luận