Chap 2: 2.
Buổi chiều ngày hôm sau, ánh nắng nhạt dần ngoài khung cửa sổ rộng lớn của biệt thự. Lê Minh Khang ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài bắt chéo, tay lật lật cuốn tạp chí thời trang mà cậu chẳng thực sự quan tâm. Đôi mắt cậu thỉnh thoảng liếc về phía Trần Quốc Hùng, người đang đứng ở góc phòng lặng lẽ kiểm tra hệ thống camera qua điện thoại. Hùng vẫn như mọi khi, anh lạnh lùng, nghiêm túc, không một nụ cười hay lời nói dư thừa. Nhưng chính cái sự điềm tĩnh ấy lại khiến Khang cảm thấy ngứa ngáy như thể anh là một bức tường kiên cố mà cậu nhất định phải phá vỡ.
Khang đặt cuốn tạp chí xuống, đứng dậy vươn vai một cách chậm rãi, cố tình làm chiếc áo sơ mi lụa mỏng trượt lên, để lộ phần eo thon và làn da trắng mịn dưới ánh sáng vàng nhạt. "Trời hôm nay nóng thật." cậu nói, giọng điệu lười biếng nhưng đầy ý đồ. "Tôi đi tắm đây. Anh Hùng, đi với tôi."
Hùng ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn cậu một thoáng. "Tôi sẽ đứng ngoài cửa." anh đáp, giọng đều đều như máy.
Khang bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian yên tĩnh. "Ngoài cửa? Không được đâu." Cậu bước tới gần Hùng, đôi tay khoanh trước ngực, ánh mắt lấp lánh nhìn anh từ dưới lên. "Anh là vệ sĩ của tôi, đúng không? Nhiệm vụ của anh là bảo vệ tôi mọi lúc mọi nơi. Lỡ tôi trượt chân trong phòng tắm thì sao? Lỡ có kẻ đột nhập qua cửa sổ thì sao? Anh phải ở trong đó với tôi mới an toàn chứ."
Hùng nhíu mày, rõ ràng không thoải mái với ý tưởng này. "Cậu chủ, phòng tắm đã được kiểm tra. Không có nguy hiểm gì đâu."
"Không có nguy hiểm?" Khang nghiêng đầu, đôi môi cong lên thành một nụ cười ranh mãnh. "Anh chắc chứ? Tôi không tin. Mà anh đừng có cãi, đây là lệnh của cậu chủ anh đấy. Đi theo tôi, đứng trong phòng tắm, không được rời mắt khỏi tôi. Hiểu chưa?"
Hùng im lặng một lúc, ánh mắt anh quét qua gương mặt tinh nghịch của Khang. Anh biết cậu thiếu gia này đang chơi trò gì nhưng anh cũng biết mình không có quyền từ chối trực tiếp. Cuối cùng, anh thở dài, gật đầu nhẹ. "Được rồi."
Khang mỉm cười đắc thắng, quay người bước lên cầu thang, cố tình đi chậm để Hùng phải theo sau. Mỗi bước chân của cậu là một màn trình diễn, chiếc quần short ngắn cũn cỡn ôm sát đôi chân dài, chiếc áo lụa phất phơ để lộ phần lưng thon thả. Cậu biết Hùng đang nhìn, dù chỉ là để làm nhiệm vụ và cậu thích cái cảm giác ấy.
----------------
Phòng tắm chính của biệt thự rộng rãi như một căn phòng nhỏ, với bồn tắm lớn bằng đá cẩm thạch trắng đặt giữa trung tâm, xung quanh là kính trong suốt và ánh sáng đèn ấm áp. Khang bước vào, không chút ngần ngại cởi chiếc áo lụa ra, để nó rơi nhẹ xuống sàn. Cậu quay lại nhìn Hùng, người đang đứng ở góc phòng cách bồn tắm vài mét, đôi tay đút túi quần, ánh mắt cố giữ vẻ trung lập.
"Anh đứng đó làm gì?" Khang hỏi, giọng ngọt ngào pha chút trêu ghẹo. "Lại gần đây đi. Tôi bảo anh phải nhìn tôi mà, đừng có lơ đãng."
Hùng không đáp nhưng anh bước tới gần hơn, đứng cách bồn tắm khoảng hai mét. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Khang, không dao động nhưng Khang có thể thấy khóe môi anh khẽ mím lại.
Bình luận