Chap 1: 1.
Trời về khuya, con phố nhỏ vắng tanh, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán cây xào xạc và ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường lấp loáng sau cơn mưa. Đôi giày da bóng loáng của cậu thiếu gia Lê Minh Khang bước đều trên vỉa hè, mỗi bước chân vang lên tiếng "cộp cộp" khô khốc, như muốn phá tan cái tĩnh lặng của màn đêm. Đằng sau cậu, cách chừng ba bước chân là bóng dáng cao lớn của anh chàng vệ sĩ Trần Quốc Hùng. Một người đàn ông ít nói, khuôn mặt lạnh như tảng băng, đôi mắt sắc bén luôn quan sát mọi thứ xung quanh nhưng chẳng bao giờ dừng lại quá lâu trên gương mặt trắng trẻo, đẹp trai đến mức gây rối của cậu chủ nhỏ.
Khang đi phía trước, tay đút túi quần, chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang bị gió thổi phất phơ để lộ phần eo thon và làn da mịn màng bên dưới. Cậu nghiêng đầu, liếc nhìn Hùng qua khóe mắt, đôi môi cong lên thành một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. "Anh Hùng này." giọng cậu ngọt ngào, pha chút trêu ghẹo, "anh đi nhanh thế, sợ không theo kịp tôi à?"
Hùng không đáp, chỉ khẽ nhíu mày, bước chân vẫn đều đặn, không nhanh không chậm. Bộ vest đen ôm sát cơ thể anh tôn lên từng đường cơ bắp rắn chắc, đôi tay dài buông thõng bên hông nhưng ai nhìn cũng biết chúng đủ sức bẻ gãy cổ một người nếu cần. Anh là kiểu đàn ông mà chỉ cần đứng yên cũng toát lên vẻ nguy hiểm, nhưng với Khang, cái sự nguy hiểm ấy lại giống như một liều thuốc kích thích, khiến cậu không thể rời mắt.
"Không nói gì hết à? Lạnh lùng thế này, tôi buồn lắm đấy." Khang tiếp tục, giọng điệu như đang làm nũng, nhưng ánh mắt thì lấp lánh sự tinh nghịch. Cậu dừng lại, xoay người đối diện Hùng, đôi tay khoanh trước ngực cố tình làm chiếc áo sơ mi căng ra, để lộ thêm một chút da thịt trắng ngần dưới ánh đèn. "Anh có biết là tôi ghét nhất mấy người cứ im lặng không? Nó làm tôi muốn...trêu anh thêm đấy."
Hùng cuối cùng cũng dừng bước, đứng cách Khang khoảng hai mét. Đôi mắt anh quét qua cậu chủ nhỏ một lượt, từ đôi giày đắt tiền, chiếc quần âu ôm sát đôi chân thon dài lên đến gương mặt đẹp như tạc tượng với đôi mắt long lanh và mái tóc đen mềm mại bay trong gió. Anh khẽ thở dài, giọng trầm và đều như máy: "Cậu chủ, khuya rồi. Về nhà đi thôi."
Khang bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Về nhà? Anh nghĩ tôi ra đây để làm gì? Ngắm đèn đường à?" Cậu bước tới gần hơn, gần đến mức Hùng có thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người cậu, một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ nhưng cũng đầy khiêu khích. "Tôi ra đây để đi dạo mà anh là người đi cùng tôi. Vậy nên, đừng có đứng im như khúc gỗ thế chứ. Làm gì đó cho tôi vui đi."
Hùng không động đậy, chỉ nhìn Khang bằng ánh mắt bình thản đến mức khiến cậu thiếu gia cảm thấy bứt rứt. "Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cậu, không phải làm trò cho cậu vui." anh đáp, giọng không chút cảm xúc.
Khang nhướng mày, đôi môi mím lại như đang suy nghĩ điều gì đó. Rồi đột nhiên, cậu tiến sát hơn, gần đến mức ngực cậu gần chạm vào ngực Hùng. Cậu ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói hạ thấp mang theo chút khàn khàn đầy ám muội: "Bảo vệ tôi? Vậy nếu tôi bảo anh...bảo vệ tôi trên giường thì sao? Anh làm được không?"
Bình luận