Chap 41: Chap 41
💓🦁🐰💓
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Hai người trò chuyện một lát như mọi khi, chỉ nói về mấy chuyện vụn vặt hàng ngày, vì vậy Vương Nhất Bác không sinh nghi, nhưng đối thoại lần này không kéo dài lâu lắm, Vương Nhất Bác bên kia rất ồn, hình như còn có việc phải làm nên cúp trước.
Tiêu Chiến cũng không dừng lại thêm, trực tiếp lái xe về nhà.
Công việc tạm thời không thể nhận thêm, anh đã từ chối vài PR tìm đến, hoàn thành nốt video review đang cắt dở trước đó rồi tải lên trang web video và đặt chế độ hẹn giờ đăng.
Làm xong mấy việc này, anh nhìn về phía Coffee đang ngủ trong ổ thoải mái dễ chịu, trong lòng hơi xót, lại chạy tới phòng bếp chuẩn bị một bữa cơm chó phong phú.
Nhóc con hưng phấn cắn miếng lớn, Tiêu Chiến nhìn, hâm mộ từ đáy lòng.
Hâm mộ xong, lại sinh ra chút không nỡ, ngồi xổm xuống xoa nhẹ lại xoa nhẹ đầu nó.
Anh không nói một lời, chó con cũng vậy, một người một chó nhìn nhau đều như có tâm sự, cuối cùng vẫn là Tiêu Chiến khẽ thở dài, yên lặng đeo dây dắt vào cho nó.
"Nếu nhớ ma ma." Anh cầm móng vuốt nhỏ của nó, bẹp miệng rồi lại nói, "Cũng đừng nhớ quá."
Coffee nghe không hiểu, chỉ biết sắp ra ngoài rồi, cái đuôi lắc như cánh quạt.
Tiêu Chiến mang nó xuống lầu đi dạo hai vòng, lại đến cửa hàng thú cưng hay lui tới kia, đăng ký gởi nuôi, cũng bảo chủ tiệm ba ngày sau nhắc Vương Nhất Bác tới đón.
Môi trường quen thuộc thế nên Coffee đã thành thói quen, không hề ngửi thấy chút hơi thở của sự ly biệt nào, Tiêu Chiến lại ở cửa tiệm nhìn một lúc lâu mới rời khỏi.
Chuyến này là trở về nơi ở riêng của Tiêu Chiến.
Thành phố A giá nhà cao lạ lùng, tuy anh kiếm được không tính là ít nhưng thật vất vả mới có tích góp, cũng không nỡ quăng hết vào nên tạm thời không mua nhà, nhà này cũng do anh thuê, thời gian dài cũng quen chủ nhà dần, đã thuê nhiều năm liên tục rồi.
Vì vậy khi Tiêu Chiến liên hệ chú ấy nói muốn trả nhà, chủ nhà rất kinh ngạc.
"Là mua nhà rồi hay muốn đổi chỗ ở a?" Chú buồn bực nói, "Không phải tháng trước mới đưa tiền thuê nhà sao?"
Tiêu Chiến cười nhạt, thuận miệng nói: "Dọn đi ở với người yêu."
Không phải lời nói dối nhưng cũng không phải lời nói thật, nhưng chủ nhà cười rất nhanh, tỏ vẻ đã hiểu, trả tiền cho anh rất nhanh, đáng lẽ dựa theo hợp đồng còn phải trừ một nửa nhưng nói là quen nhau cũng đã lâu vậy rồi, cuối cùng cũng chỉ thu tiền thuê nhà hai tháng này.
Bình luận