Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 40: Chap 40

💓🦁🐰💓

"Tiêu Chiến?"

Tay xếp quần áo của Tiêu Chiến khựng lại, mờ mịt ngẩng đầu, "Hả?"

Vương Nhất Bác bật cười, lấy sơ mi trong tay anh đi, run run, móc vào giá áo treo vào ngăn tủ.

"Gọi em mấy tiếng mà em cũng không phản ứng." Cậu ngồi vào bên cạnh Tiêu Chiến, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên đốt ngón tay của anh, "Đang nghĩ gì?"

"...... Chuyện công việc." Anh không dám nhìn Vương Nhất Bác, chỉ vô thức móc ngón tay cậu, "Ừmm, Nhất Bác...... Vân Nam, em sẽ không đi nữa."

Vương Nhất Bác hơi nhíu mày, "Sao thế? Có việc à?"

"Ừm, hồi chiều mới bàn, phải quay một phim ngắn, rất mất thời gian." Tiêu Chiến bĩu bĩu môi, chôn vào trong lòng Vương Nhất Bác, ôm cậu dỗ dành nói, "Xin lỗi chồng yêu, đã hứa với anh rồi...... nhưng em lại cảm thấy cơ hội này rất khó có được......"

Vương Nhất Bác ôm lưng anh, cười nói: "Lại không trách em, đi không được thì thôi, công việc quan trọng."

Tiêu Chiến cười rộ lên theo, lại cọ cọ trên vai cậu, "Được, anh tốt nhất."

Triệu Bình khó chơi, vì tránh cho mấy ngày nay không tìm được anh mà làm ra chuyện cực đoan, Tiêu Chiến vẫn cảm thấy ở lại thành phố A tốt hơn, cũng may là Vương Nhất Bác không hỏi nhiều cái gì.

Sáng sớm hôm sau, anh liền đưa người đến sân bay.

Đi công tác mà thôi, di động liên hệ thuận tiện, chỉ vài ngày liền trở về, cũng không cần thương cảm nhiều lắm, Tiêu Chiến một đường đều cười tủm tỉm bảo cậu chú ý an toàn, còn bảo cậu mang chút đặc sản về, nhưng khi người thật sự phải đi rồi lại bắt lấy ngón tay cậu không buông, cũng không biết đang không nỡ cái gì nữa.

Cùng đi còn có một nhân viên pha chế khác có thâm niên rất cao trong tiệm, cũng lớn tuổi hơn bọn họ rất nhiều, bình thường không hề quan tâm chuyện người trẻ, nhưng con người rất thức thời, thấy hai người bọn họ có vẻ có chuyện muốn nói liền tự đi trước xếp hàng kiểm an rồi.

Vương Nhất Bác liền không hề che lấp, giơ tay nâng má anh, ngón cái xoa nhẹ hai cái bên tóc mai, hỏi: "Sao vậy?"

"Không thể đi cùng...... lại cảm thấy hơi đáng tiếc." Tiêu Chiến ấp úng, "Vân Nam hẳn là rất đẹp nhỉ."

"Cái này có gì đâu, sau này có rất nhiều thời gian có thể cùng đi." Vương Nhất Bác trấn an nói, "Chờ mùa xuân đi, mùa xuân hoa nở đẹp hơn."

Tiêu Chiến cười khẽ, cọ cọ lòng bàn tay cậu, ừ một tiếng.

Thời gian đã không tính sớm, hai người lại dặn dò đối phương vài câu liền tách ra, Tiêu Chiến vẫn đứng tại chỗ nhìn mãi, mãi đến khi Vương Nhất Bác qua kiểm an, bóng dáng biến mất trong đám đông, anh mới cúi đầu thở ra một hơi, kéo bước chân đi ra ngoài.

Thời tiết vẫn rét lạnh như mọi khi, anh bọc bọc áo khoác trên người, giấu cằm vào cổ áo lông, đang chuẩn bị đi thang máy về bãi đỗ xe thì di động lại chấn động hai cái liên tục, là nhắc nhở tin nhắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...