Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 38: Chap 38

💓🦁🐰💓

Tiêu Chiến đã hơi không nhớ rõ mình đã bao nhiêu năm rồi chưa nghe thấy giọng ba mẹ.

Trên đường lái xe đi về phía nhà ga, anh thật sự tính một chút, rời nhà khi 18 tuổi, năm nhất nghỉ cũng từng về một hai lần, nhưng thái độ của gia đình ác liệt nên anh hạ quyết tâm rốt cuộc không còn về nữa.

Như vậy xem ra, cũng khoảng 10 năm rồi.

Khi anh đến nơi, còn khoảng 20 phút nữa thì chuyến xe của ba mẹ anh mới đến ga, Tiêu Chiến đã đi vòng quanh bãi đậu xe ngầm hai vòng, cuối cùng cũng tìm được vị trí, dừng xong rồi vội vàng chạy đến cổng ra, thời gian cũng vừa khéo, chỉ chờ một lát là nhà ga liền tuôn ra đám người rộn ràng nhốn nháo.

Trung niên chiếm đa số, phần lớn xách theo túi lớn túi nhỏ đi ra ngoài, lúc Tiêu Chiến nhận được số hiệu tàu từ mẹ anh còn lưu ý một chút, bọn họ ngồi trên chuyến tàu có vỏ màu xanh.

Trùng Khánh cũng không gần thành phố A, ngay cả khi đi bằng tàu cao tốc cũng mất mấy tiếng, không ngờ bọn họ lại có thể chọn xe lửa xanh dương chậm nhất gian nan nhất.

Nhưng nhớ đến tính tiết kiệm của cha mẹ thì cũng không kỳ lạ lắm.

Tay anh cắm túi đứng ngoài rào chắn chờ, so với những người khác thì có vẻ yên tĩnh hơn nhiều lắm, từ đầu tới cuối đều không nhìn xung quanh, cũng không thấy chút chờ mong nào.

Mãi đến khi một đôi vợ chồng đi ra nhìn xung quanh, trong mắt Tiêu Chiến mới rốt cuộc hiện lên một tia gợn sóng.

Nhiều năm không gặp, Tiêu Chiến đã không biết nên hô ra miệng tiếng “ba mẹ” thế nào, thế nên miệng mở rồi khép, vẫn mãi chưa thể phát ra chút âm thanh nào.

Vẫn là mẹ Triệu Bình của anh mắt sắc thấy anh, dùng sức túm túm tay ba anh, hô về phía anh một tiếng: “Con trai!”

Tiêu Chiến lập tức cảm giác ngực như bị cái gì đấm thật mạnh một phát, ngột ngạt mà đau đớn.

Anh nhìn cha mẹ đi về phía anh, cảm giác đầu tiên là xa lạ. Bọn họ già quá nhanh, bộ dáng trông khác hẳn so với trong trí nhớ, hai bên tóc mai của cha đã hoa râm rồi, hình như ốm hơn trước rất nhiều, nếp nhăn trên trán như ấn đao khắc. Mẹ nắm chặt tay cha, bộ dáng lại không thay đổi quá nhiều, chỉ là đen, cũng ốm, đầu tóc búi thưa thớt, xen lẫn vài sợi tóc bạc.

Thấy mẹ cười với anh, trong thoáng chốc Tiêu Chiến như về lại 10 năm trước, lúc anh chưa xảy ra mâu thuẫn với gia đình, hốc mắt bỗng nhiên ướt át, cuối cùng không thể khống chế được vẫn run môi hô lên.

“…… Ba, mẹ.”

Giọng nói không lớn, còn nghẹn trong cổ họng một chút nhưng bọn họ vẫn nghe thấy được.

Ba Tiêu Thuận Tài của anh nét mặt không có gì thay đổi, nhưng Triệu Bình lại có vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, lại bước nhanh hai bước, lập tức đi đến trước mặt Tiêu Chiến, nắm cánh tay anh một phát.

Anh cao lên không ít, bộ dáng cũng nẩy nở, hẳn là thay đổi hơn bọn họ rất nhiều, Triệu Bình quan sát trên dưới một lúc lâu, hơn nửa ngày mới cười nói: “Ai da…… Đã mấy năm không gặp rồi, lớn lên càng ngày càng tốt rồi, nhưng mà ốm chút.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...