Chap 37: Chap 37
💓🦁🐰💓
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Nơi đóng quân này có thể dựng lều cũng có thể đặt phòng bầu trời sao nhưng điều kiện tốt nhất vẫn là khách sạn, để cho tiện thì bọn họ vẫn đặt một gian nhưng là loại có mái che di động, nhấn điều khiển từ xa một cái là có thể ngắm nhìn những vì sao lấp lánh bên ngoài qua cửa sổ mái.
Nhưng lực chú ý của Tiêu Chiến hiển nhiên đã không còn trên những ngôi sao nữa.
Anh mới thay xong đồ cố ý mang đến, có lẽ là vì mua theo dáng người của Điền Khanh nên còn hơi lớn, cũng bởi vậy anh phải buộc dải ruy băng phía sau thật chặt khiến vòng eo trông thon thả hơn.
Tiêu Chiến chưa từng mặc váy huống chi là kiểu dáng lớn mật thế này, vừa đứng dậy là từng luồng gió lạnh liền chui vào giữa hai chân khiến anh hết sức không được tự nhiên, chỉ có thể bắt lấy làn váy bao mông mình lại.
Anh đang định đeo choker lên cổ thì lại đột nhiên nghe thấy chuông cửa bị ấn vang, Tiêu Chiến giật mình một cái, vội vàng tháo thứ kia ra, nhặt chiếc áo choàng tắm đang nằm bên cạnh lên mặc lại, lúc này mới mang dép lê chạy tới mở cửa.
"Quý khách, đồ mà ngài yêu cầu đều đã được chuẩn bị xong cho ngài rồi, có cần sắp xếp một chút cho ngài không?"
Tiêu Chiến nhận xe đẩy, vội xua xua tay với hắn, "Không cần không cần, tôi tự làm được rồi, cảm ơn nha."
Chờ cửa khép lại anh mới nhẹ nhàng thở ra, thừa dịp Vương Nhất Bác còn chưa ra liền lấy bánh kem trên xe đẩy nhỏ ra đặt lên bàn trà, rót sẵn champagne rồi lấy nến thơm mang từ nhà đến đốt lên.
Đèn vừa tắt, trong phòng liền được bao phủ bởi một sắc màu ấm mông lung ái muội.
Đúng lúc này cửa phòng tắm bị mở ra, tim Tiêu Chiến nhảy dựng thình thịch, luống cuống tay chân kéo áo tắm dài ra ném sang một bên, rồi cầm lấy choker rơi xuống kia đeo lên cổ lần nữa, sau đó ngoan ngoãn ngồi trên giường, nhìn hướng phòng tắm chờ đợi.
Chỉ vài giây, hai người liền bốn mắt nhìn nhau, khoảnh khắc Vương Nhất Bác nhìn thấy anh thì bước chân rõ ràng dừng lại, mi mắt run nhẹ lên như khó có thể tin.
Tiêu Chiến nắm làn váy, hơi thẹn thùng, nhưng càng nhiều hơn chính là chờ mong.
Anh mím mím môi, đôi mắt sáng lên dịu dàng nhìn chằm chằm cậu, tai đỏ nói: "Thiếu gia, đây có phải là dịch vụ phòng mà ngài yêu cầu không?"
Đọc chữ nhẹ nhàng, cố ý câu lấy người, yết hầu Vương Nhất Bác lăn một vòng, cuối cùng tiếp tục bước về phía anh, rũ mắt, rơi vào quần áo của Tiêu Chiến.
Bình luận