Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 36: Chap 36

💓🦁🐰💓

Sau ngày đó, Tiêu Chiến ẩn ẩn cảm giác dường như Vương Nhất Bác càng yêu mình hơn trước kia một chút








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Sau ngày đó, Tiêu Chiến ẩn ẩn cảm giác dường như Vương Nhất Bác càng yêu mình hơn trước kia một chút.

Nói vậy có lẽ không chính xác lắm, rõ ràng Vương Nhất Bác vẫn luôn đối tốt với anh, chỉ là dạo này anh luôn cảm giác hình như người nọ biểu hiện rõ ràng hơn trước đây nữa.

Nếu trước đây chỉ là yêu, như vậy gần đây mọi điều nhận được, có lẽ đều có thể gọi là "cưng chiều" rồi.

Bất kể Tiêu Chiến đưa ra yêu cầu gì, hoặc lớn hoặc nhỏ, có khi cũng có thể chỉ là thuận miệng nói thôi nhưng Vương Nhất Bác đều sẽ đáp ứng anh không chút do dự, cũng đều có thể làm được, còn rất dính anh, tin nhắn WeChat chưa từng dừng, hễ việc trong tiệm không nhiều lắm đều sẽ làm việc cùng anh, gần như đảm nhận công việc trợ lý.

Tiêu Chiến cảm thấy hơi kỳ quái, còn sợ là Vương Nhất Bác làm chuyện gì đó có lỗi với anh, vì thế cũng hỏi ra vậy.

Hai người vốn đang yên yên tĩnh tĩnh ăn cơm, nghe thấy Tiêu Chiến hỏi vậy, động tác nhấm nuốt của Vương Nhất Bác cũng dừng một chút, ngay sau đó bất đắc dĩ cười nói: "Em không thích vậy à?"

"Cũng không phải...... Nhưng mà cảm thấy quái quái." Tiêu Chiến chọc chọc chén, lẩm bẩm nói, "Dạo này anh đặc biệt...... ừm, nói sao nhỉ, hình như đặc biệt không thể rời xa em."

"Anh vẫn luôn không thể rời xa em mà."

Vương Nhất Bác nói ra lời này đặc biệt thản nhiên, vì không có cảm xúc thăng trầm nên ngược lại có vẻ càng quái. Tiêu Chiến rụt vai một cái, thầm bật cười: "Sao anh luôn thình lình toát ra một hai lời âu yếm thế, thật ngại a."

Nghe vậy, Vương Nhất Bác chậm rãi buông đũa xuống, chân mày cũng nhíu một chút.

"Có phải em không thích anh như vậy không?" Có lẽ cậu hơi buồn rầu, "...... Anh chỉ là muốn cho em biết, anh rất yêu em."

"Có phải...... cách này vô dụng không?"

Bình thường cậu rất ít biểu cảm, chỉ khi nhìn về phía mình thì đôi mắt ấy sẽ lộ ra những cảm xúc mạnh mẽ mà trong sáng, khiến đôi mắt trở nên sâu thẳm và sáng ngời, và Vương Nhất Bác bây giờ đang dùng ánh mắt như vậy nhìn anh.

Ngực Tiêu Chiến đập thịch thịch mấy lần, không nhịn được nữa, che che mặt.

Vương Nhất Bác: "......?"

"Không có, rất tốt, thật sự rất tốt......" Tiêu Chiến bình phục một chút, trong lòng bùm bùm nổi bong bóng, "Nhưng trước đây anh như vậy cũng rất tốt, em chỉ là...... ai da, dù sao chỉ cần anh cảm thấy không có vấn đề gì là được, em chỉ sợ anh cứ luôn dỗ dành em như vậy sẽ mệt thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...