Chap 35: Chap 35
💓🦁🐰💓
Sau khi cất những thứ cuối cùng đi, Vương Nhất Bác nhìn quanh một vòng để chắc chắn không còn sót thứ gì rồi nhanh chóng đóng vali lại. Năm mới đang đến, buổi chiều cậu phải khởi hành về quê, cẩn thận ước tính phải mất năm hoặc sáu ngày, dù sao người già trong nhà cũng đã lâu không gặp cậu rồi, cũng phải ở bên nhiều chút.
Và một cái vali khác dựng đứng cạnh cậu chính là của Tiêu Chiến, người nọ đã sớm thu xếp xong, bây giờ đang ở bên ngoài cho chó ăn.
Như vậy xem ra, có vẻ như bọn họ chuẩn bị cùng nhau xuất hành, nhưng trên thực tế chỉ có thể cùng đến sân bay mà thôi, chuyến bay của hai người bọn họ cách nhau mấy tiếng, đích đến cũng khác nhau, lúc cậu hạ cánh thì không chừng Tiêu Chiến mới vừa cất cánh thôi.
Nói cách khác, bọn họ sắp nghênh đón tình yêu đất khách ngắn ngủi rồi.
Mấy ngày mà thôi, gọi gọi video WeChat tâm sự rất nhanh liền trôi qua thôi, Tết Âm Lịch mỗi năm một lần vốn khó có được, trái lại yêu đương cũng không cần phải tăng cường chút thời gian như vậy để dính vào nhau —— Nói thì nói vậy nhưng hai người vẫn đặt vé máy bay muộn nhất vào năm trước, cố gắng gần đến giờ không thể không đi mới thu xếp hành lý ra ngoài.
Với Vương Nhất Bác rất ít trì hoãn mà nói, loại thể nghiệm này thật sự rất mới lạ. Nhưng cậu cũng không ghét.
"Vương Nhất Bác có đi hay không a, thu xếp hành lý chậm như vậy." Tiêu Chiến ở bên ngoài ồn ào lên, "Anh không muốn về nhà đúng không."
Vương Nhất Bác cười một tiếng, vội xách hai chiếc vali ra khỏi phòng, còn Coffee cũng đã được Tiêu Chiến đeo sẵn dây dắt rồi, lè đầu lưỡi cười ngây ngô với anh, hoàn toàn không biết mình sắp xa ba ba ma ma mấy ngày, phải cô đơn trải qua năm mới.
Vốn định đưa Coffee đến nhà bạn nuôi giùm vài ngày nhưng Điền Khanh sợ chó, Nhan Ngôn lại mang thai, tuy Coffee chưa từng tấn công ai, nhưng ở hoàn cảnh lạ lẫm chắc chắn sẽ không ngoan như ở cạnh bọn họ, vì tránh cho va chạm cô ấy nên cuối cùng vẫn chọn gửi đến cửa hàng thú cưng nuôi, dù sao VIP cũng không phải làm vô ích.
Chủ cửa hàng thú cưng đó đã rất quen thuộc với bọn họ, là một chị gái có gương mặt hiền từ, dường như không hề theo dõi mạng nên không nhận ra bọn họ, nhưng vô cùng thích Coffee, gửi nuôi chó ở chỗ bọn họ cũng rất yên tâm.
Tiêu Chiến vốn còn tưởng Coffee sẽ rất lưu luyến bọn họ, nhưng nhóc con đó thích ăn như mạng, thấy chủ tiệm đút cho ăn mấy miếng snack nhỏ liền phe phẩy đuôi đi qua ngay, nào còn nhớ cha mẹ sắp bay đến phương xa phía sau nó nữa.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, miễn cho cách thật xa như vậy vẫn còn luôn nhớ thương. Cuối cùng hai người bọn họ lại trò chuyện thêm vài câu với chủ tiệm liền bắt taxi đi đến sân bay.
May mà trên đường không tính kẹt xe, nhưng không ngừng đẩy nhanh tốc độ, chờ gửi vận chuyển xong xuôi cũng đã không còn bao nhiêu thời gian.
Đến kiểm an rồi nhưng Vương Nhất Bác vẫn không nhúc nhích, ánh mắt dừng trên mặt Tiêu Chiến: "Em còn phải chờ đến 6 giờ à?"
Bình luận