Chap 9: Chap 9
🌿🦁🐰🌿
Lúc Tiêu Chiến chạy đến sảnh lớn, Vương Nhất Bác đã đăng ký và lấy thẻ phòng xong rồi, cùng tầng với Tiêu Chiến, chỉ là bọn Tiêu Chiến ở đầu hành lang, còn phòng này của Vương Nhất Bác ở vị trí giữa hành lang.
Đứng trong hành lang này, Tiêu Chiến luôn có chút chột dạ như có như không, nháy mắt trong đầu sẽ xuất hiện cảnh tượng cậu và Vương Nhất Bác "yêu đương vụng trộm" bị bọn Dư Dương phát hiện, nhưng nhiều hơn chính là tim đập cuồng loạn không thể kiểm soát.
Sau khi quẹt thẻ trên cửa phát ra tiếng "tích tích", Tiêu Chiến gần như là giành vào phòng trước Vương Nhất Bác. Chờ Vương Nhất Bác tiến vào đóng cửa lại, cậu liền tiến lên một bước, chắn trước mặt Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác bị cậu chặn như vậy cũng không nói chuyện, bên tai chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở hơi thô nặng của hai người, là vì lúc nãy đi lên lầu quá nhanh. Rõ ràng là anh vừa xuống máy bay, đến từ cách xa ngàn dặm, lúc này ánh mắt lại vẫn cực nóng như cũ, dựa vào cửa phòng không chút che giấu, nhìn thẳng vào Tiêu Chiến. Loại cảm giác bị người nhìn chăm chú này, khiến Tiêu Chiến đột nhiên sinh ra xúc động muốn sáp đến hôn môi với anh hơn bao giờ hết.
Tiêu Chiến chưa từng hôn anh, thực tế cậu cũng chưa từng hôn môi với ai, chưa tiếp xúc với ai cả, như thể đây là một loại quy luật ước định mà thành. Nhưng vào giờ phút này cậu đẩy Vương Nhất Bác lên ván cửa, tim đập thình thịch kể từ khi nhìn thấy tin nhắn, nhịn không được thở hổn hển một hơi, ôm cổ Vương Nhất Bác liền hôn lên.
Cậu rướn người về trước, Vương Nhất Bác vô thức ôm eo cậu trước, đứng đó nhận lấy nụ hôn bất ngờ của Tiêu Chiến.
Mãi đến khi cảm giác được người trong lòng mềm mại vươn đầu lưỡi đến câu dẫn mình, lúc này Vương Nhất Bác mới sửng sốt một chút, giây tiếp theo liền đè hôn Tiêu Chiến lại như điên rồi vậy —— Gân xanh trên cổ nổi lên rõ rệt, cánh tay ôm Tiêu Chiến cũng lộ ra đường cong cơ bắp rõ ràng vì dùng sức. Tiêu Chiến bị anh hôn đến mức híp mắt, tầm mắt mơ hồ, tay sờ soạng đụng phải cổ của Vương Nhất Bác liền vẫn luôn ôm chặt lấy, luyến tiếc buông ra. Mãi đến khi cậu bị hôn đến bên eo mềm nhũn, lui về sau một chút, hai người mới buông ra.
Tiêu Chiến không phải lần đầu tiên nghe thấy tiếng Vương Nhất Bác thở khẽ sau khi động tình, nhưng lại là lần đầu tiên thấy rõ ánh mắt của Vương Nhất Bác nhìn về phía mình gần như vậy. Lông mi cậu run rẩy, chạm mắt với Vương Nhất Bác một lúc, chỉ cảm thấy tốc độ tim đập vẫn luôn không chậm lại được, cong khóe miệng nhịn không được cười. Sau khi cười xong mới rảnh nhìn thoáng qua gian phòng, cố ý nói:
"Cậu thật xa xỉ a Vương Nhất Bác, học sinh giỏi đều như vậy sao, một mình mà thuê phòng đôi hướng biển?"
Vương Nhất Bác đỡ eo cậu, lúc Tiêu Chiến đang không nhìn anh, anh vẫn thẳng thừng nhìn chằm chằm cậu như vậy. Hầu kết lăn một vòng, nói:
"Giường nhỏ tôi sợ cậu run lên liền lăn xuống."
Tiêu Chiến xoay đầu lại đánh anh một cái: "Ai run lên a..."
Bình luận