Chap 20: Chap 20
🌿🦁🐰🌿
Hoàng hôn ngày Tiêu Chiến vừa mới ở bên Vương Nhất Bác đó, đầu óc chưa tỉnh táo lắm, mãi đến khi đèn đường sáng lên, đi theo phía sau Vương Nhất Bác được đưa về nhà dưới lầu mới đột nhiên quay đầu, phản ứng lại muốn hỏi:
"Năm ngoái thích em, vậy là khi nào thích em?"
Vương Nhất Bác làm bộ không nghe thấy rất lộ liễu, bị Tiêu Chiến nắm chặt cánh tay truy hỏi rất nhiều lần mới nhướng mày nhìn về phía cậu, dường như hơi thú vị: "Em nghĩ sao?"
"Em không biết a... Lúc ngắm biển sao? Lần anh đến tìm em đó sao?"
Vương Nhất Bác lại không nói, đôi mắt nhìn nhìn Tiêu Chiến, lại rất tùy ý dừng ở một nơi nào đó xa xa, đột nhiên nở nụ cười: "Em nghĩ là vậy thì cứ vậy đi."
Nhưng thật ra không phải, thật ra còn xa hơn thế nữa.
Khát khao, hấp dẫn, say đắm, thích, yêu. Luôn có những khác biệt tinh tế giữa rất nhiều cung bậc cảm xúc của con người, thật khó để một hai phải nói ra nguyên nhân của khoảnh khắc "thích" này, Vương Nhất Bác không muốn đi nghĩ lại.
Nhưng anh biết ở trước trước đó, tình cảm đặc biệt và không thể thay thế của anh khi đối mặt với Tiêu Chiến đã được mở đường long trọng.
Vì một câu "Muốn nói" của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cảm thấy trong ký ức của cậu dường như chưa từng có mùa hè nào kết thúc viên mãn đến vậy.
Khi cơn gió mát đầu tiên của mùa thu thổi qua, Vương Nhất Bác đã lại mua chè đậu đỏ đặt trên chỗ ngồi của cậu trước.
Tiêu Chiến chưa bao giờ biết ở bên một người là cảm giác thế này —— Có lẽ với bất kỳ ai khác đều sẽ không như thế này, chỉ vì là Vương Nhất Bác nên cậu luôn cảm giác mọi thứ thế mà đều diễn ra thuận theo tự nhiên đến mức đương nhiên.
—— Nhưng hiển nhiên chỉ có chính hai người bọn họ nghĩ vậy.
Sau khi tựu trường, cậu vẫn ở bên Vương Nhất Bác mỗi ngày, người khác muốn tìm Tiêu Chiến nói một câu cũng không bắt được người. Có một lần Quý Triết nhịn không được, nhìn hướng Vương Nhất Bác, lén đưa mắt ra hiệu với Tiêu Chiến hỏi: "Qua một kỳ nghỉ hè rồi mà hai cậu vẫn còn thông đồng à?"
Tiêu Chiến chậc một tiếng, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Sao lại thông đồng, tụi tớ chính thức yêu đương đấy."
"Hả?" Câu trả lời này khiến Quý Triết thật không ngờ, giọng nói suýt không dừng được, một tiếng kêu sợ hãi mắc kẹt trong cổ họng, giọng nói bị bóp vừa chói vừa quái, "Cậu và Vương Nhất Bác? Hai cậu ở bên nhau?!"
Tiếng nói này của Quý Triết ở ngay bên tai Tiêu Chiến, Tiêu Chiến nghe thấy rít lên một tiếng rất không khách khí, không kiên nhẫn liếc cậu ta một cái, nheo đôi mắt đẹp: "... Lúc cậu ở nhà Dư Dương sao cậu ấy không dán 502 lên cái miệng này của cậu."
Quý Triết: "......"
Nhìn Vương Nhất Bác, lại nhìn Tiêu Chiến, cuối cùng nhìn nhìn lại sách bài tập chất trên bàn mình, Quý Triết thở dài một hơi, thật sự học không nổi nữa, ném viết một phát, nói: "Đi đi đi, đi hút điếu với tớ, tớ tiêu hóa một chút, chuyện này quá khủng khiếp rồi... Aiz tớ phải đi kêu cả Dư Dương nữa... Cậu ấy cũng không biết đâu nhỉ?"
Bình luận