Chap 11: Chap 11
🌿🦁🐰🌿
"Cậu yêu đương à? Nam hay nữ? Quyền Thanh Giai à? Không đúng, cậu ta không dám, rốt cuộc là ai làm a?"
Tiêu Chiến nhíu nhíu mày khi nghe một loạt câu hỏi này của Dư Dương, nhưng cậu vẫn sẽ không nói dối Dư Dương.
Tiêu Chiến nói: "Vương Nhất Bác."
Dư Dương hoài nghi mình nghe lầm.
"...Không phải chứ, vậy quan hệ bây giờ của các cậu là gì? Yêu đương thật sao?"
Lần này Tiêu Chiến đáp rất nhanh, tầm mắt lướt qua lưới sắt trên sân thượng nhìn xuống sân thể dục bên dưới: "Không, chỉ thỉnh thoảng ở bên nhau thôi."
"Vì vậy lúc cậu không ra ngoài, chủ yếu đều ở bên hắn à?"
Tiêu Chiến thầm chấp nhận. Dư Dương tính toán trong lòng một chút, cũng biết đại khái cậu và Vương Nhất Bác ở chung không ít.
Thực tế, Tiêu Chiến thậm chí còn chẳng nhớ rõ dấu hôn lưu lại trong lần nào nữa.
Dư Dương làm sao cũng không nghĩ đến Tiêu Chiến sẽ có chút gì đó với Vương Nhất Bác, đặt vào lúc mới khai giảng thì việc này có thể nói là hoang đường kỳ quái.
Ngoại trừ không tin Tiêu Chiến sẽ thích học sinh giỏi như vậy, càng không tin học sinh tiêu biểu trông thanh tâm quả dục trầm mặc ít nói kia, lại ngầm làm thật với Tiêu Chiến rồi. Trong lúc nhất thời không biết nên nói gì, trong miệng đọc đi đọc lại tên của Vương Nhất Bác mấy lần:
"Con bà nó, làm với Vương Nhất Bác... Phục luôn, Vương Nhất Bác, với Vương Nhất Bác? Fuck, sao cậu lại làm với hắn, không hiểu nổi cậu mà."
"......" Tiêu Chiến lười biếng nhìn chằm chằm dưới lầu, không nói chuyện.
Vương Nhất Bác có tài đức gì. Vì là học sinh giỏi, nên Tiêu Chiến cảm thấy mới mẻ sao? Chắc cũng không đúng hoàn toàn.
Dư Dương quen Tiêu Chiến nhiều năm như vậy, sau khi hết khiếp sợ, trong đầu vòng vòng một chút cũng có thể suy nghĩ cẩn thận.
Loại người như Vương Nhất Bác này có lẽ là thiếu sót của Tiêu Chiến.
Thật ra Tiêu Chiến rất ít xem trọng ai, thái độ qua loa lấy lệ đối với hầu hết mọi người. Trước đây Đổng Phàm kia đã rất cố gắng lấy lòng cậu, ăn cơm uống rượu ca hát, uống nhiều rồi còn chạy lên cầu vượt chơi guitar, Tiêu Chiến cũng chỉ cho phép hắn loát hai lần với mình. Quyền Thanh Giai chạy trước chạy sau mua đồ ăn thức uống cho cậu, cậu uống hai miếng, không thích uống nữa liền để đó, nhìn cũng chẳng thèm nhìn.
Nhưng Vương Nhất Bác không giống với mấy người đó, tên của Vương Nhất Bác đã được dán trên bảng thông báo và thông báo khắp nơi kể từ ngày đầu tiên nhập học. Theo một ý nghĩa nào đó, anh và Tiêu Chiến danh tiếng hiển hách như nhau, ngồi tít trên cao, sự khác biệt có lẽ nằm ở chỗ từ nhỏ anh đã đi trên con đường khang trang, là con đường thênh thang rạng ngời.
Đặc điểm nổi bật nhất của Vương Nhất Bác vừa khéo tập hợp tất cả những thiếu sót của Tiêu Chiến. Vương Nhất Bác là cuộc sống tươi sáng, rực rỡ và sáng chói mà Tiêu Chiến đã đánh mất từ thuở nhỏ.
Bình luận