Chap 10: Chap 10
🌿🦁🐰🌿
Kết quả là Vương Nhất Bác mới vừa ôm Tiêu Chiến từ bồn tắm dời đến trên giường, còn chưa cúi người đè xuống nữa, điện thoại của Tiêu Chiến liền vang lên —— Không cần nghĩ cũng biết là Dư Dương gọi điện đến.
Tiêu Chiến không thể không bắt, bỗng dưng chơi trò biến mất sẽ khiến người hoài nghi. Sau khi bắt, Dư Dương liền ở trong điện thoại nói bọn họ đã từ bờ biển trở lại rồi, bảo Tiêu Chiến chuẩn bị xuống lầu, có thể cùng đi ăn tối rồi.
"Không làm nữa, dậy đi. Bọn họ gọi tôi rồi."
Tiêu Chiến cúp máy liền đẩy vai Vương Nhất Bác chuẩn bị ngồi dậy từ trên giường. Ánh mắt của Vương Nhất Bác tối sầm, không nói gì, chỉ đột nhiên tức giận bóp chặt cổ thon nhỏ của Tiêu Chiến, cắn một cái bên gáy gần vị trí tóc.
Mặt mỹ nhân của Tiêu Chiến nháy mắt run rẩy, sau đó nheo mắt lại, bắt lấy tóc của Vương Nhất Bác nói: "Hít... Cắn người à?"
Vương Nhất Bác không nói chuyện, chỉ lại liếm nhẹ chỗ vết cắn một chút.
Ấm áp tê dại, có thể nói là lướt qua dịu dàng, cách làn da cào ngực Tiêu Chiến một chút.
Chờ Tiêu Chiến đi xuống lầu ngồi ở nhà hàng, không bao lâu lại nhận được tin nhắn của Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác: Ngẩng đầu nhìn bên phải.
Tiêu Chiến ngẩng đầu từ một bàn náo nhiệt, như có cảm giác mà liếc mắt một cái liền trông thấy Vương Nhất Bác đang ngồi chéo góc ở cách đó không xa.
Cậu hiếm khi có loại cảm giác khẩn trương lại mang theo bí ẩn hưng phấn này, sợ bị phát hiện, lại cảm thấy hình như bị phát hiện cũng rất thú vị.
Vương Nhất Bác là chạy đến tìm cậu.
Lớp mười, ngày Vương Nhất Bác vai rộng lưng thẳng đứng trên bục diễn thuyết đó, cao ngất như tùng, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn anh. Khi đó mặt trời mạ một lớp vàng lên đồng phục của anh, lấp lánh phát sáng.
Bây giờ ánh sáng không mạ trên người Vương Nhất Bác, mặt trời đã lặn xuống rồi, chỉ có ngọn đèn vàng ấm áp trên cao trong nhà hàng. Vương Nhất Bác ngồi đó không nói lời nào cũng không động, lại giống như vẫn đang ở nơi phát sáng, khiến người ta không thể không nhìn anh.
Mặt trời lặn rồi nhưng mặt trời vẫn là mặt trời. Mặt trời vẫn luôn chiếu sáng.
"Tiêu Chiến, ăn tôm đi."
Tiêu Chiến hoàn hồn bởi tiếng kêu của Lục Hiên, thu hồi tầm mắt liền thấy đối phương gắp một con tôm bỏ vào dĩa to của mình, nụ cười nhẹ trên mặt, nhưng lại không quá tự nhiên.
Nhưng Tiêu Chiến không thích lắm.
... Trong suốt bữa cơm này về sau, Tiêu Chiến không nhìn về phía Vương Nhất Bác bên kia mãi, Vương Nhất Bác không e dè chạy đến một nơi cách bàn của bọn họ khoảng 20 mét, anh lại vẫn nhìn mãi, rất khó nói có thể bị bọn Dư Dương phát hiện hay không.
Nhưng cũng may hôm nay bọn Dư Dương chơi ở ngoài mệt rồi, cơm nước xong mọi người liền trở về phòng hết, không tạo ra quá nhiều cơ hội bại lộ cho Vương Nhất Bác.
Bình luận