Chap 8: Chap 8
🌟🦁🐰🌟
Cửa sân bay, Trì Bạch một thân đồ hiệu áo thun đen quần đen, đeo khuyên tai, trên cổ treo vòng cổ vàng to, trên vai dán hình xăm, nếu không phải vì mặt rất đẹp thì chắc sẽ bị người ta xem như tên du côn nhà quê.
Đặc biệt là trên tay y còn giơ một biểu ngữ rất lớn
【Cung nghênh Tiêu thiếu gia về nước, lần này anh sẽ giành lại mọi thứ của anh.】
Tiêu Chiến thật sự rất không muốn đi đến bên cạnh y, nhưng Trì Bạch thấy anh liền lắc mạnh biểu ngữ trong tay, Tiêu Chiến mất mặt vô cùng
"Cậu là kiểu ngu ngốc gì thế! Mắc cỡ chết người!"
Trì Bạch cười to, xách vali của anh, nhìn nhìn phía sau
"Một mình à?"
Tiêu Chiến mím môi một cái "Tớ nên nửa mình ngồi máy bay à?"
Trì Bạch nhún vai, không hỏi thêm nữa, hai người lên xe, Trì Bạch hỏi
"Đi đâu?"
"Đưa tớ đến thẳng công ty." Tiêu Chiến nói.
Trì Bạch thở dài "Tớ biết ngay mà...... Tình yêu công việc của cậu thật sự thắng tất cả."
Tiêu Chiến cười lạnh căm căm "Không phải tớ đi giành lại mọi thứ của tớ sao?"
Biểu ngữ là nói giỡn, lời nói của Tiêu Chiến dĩ nhiên cũng vậy.
Đã sắp hơn một tháng anh không đến công ty rồi, vào cao ốc công ty vẫn có vô số công nhân viên chào hỏi anh, nhưng lại dùng ánh mắt tò mò nhìn anh.
Anh lên thẳng tầng cao nhất, Quý Nam Sâm bị phỏng tay, vẫn đang ở bệnh viện, cả tầng cao nhất đều yên tĩnh.
Chỉ có trợ lý của hắn chạy ra đón, rõ ràng đã đợi rất lâu rồi, nhưng nhìn thấy Tiêu Chiến đi lên, lại lộ ra vẻ mặt do dự.
"Tiêu tổng, chuyện đó......"
Tiêu Chiến không để ý đến hắn "Cậu đi nghỉ ngơi đi, tôi đến xử lý."
Sau đó lập tức đi thẳng vào căn phòng trong cùng trên tầng cao nhất, công ty của Quý Nam Sâm kinh doanh chủ yếu là tài chính khoa học kỹ thuật, tư liệu kỹ thuật cốt lõi nhất của công ty đều được lưu trữ trong phòng bảo hiểm ở tầng trên cùng, phòng bảo hiểm dùng cửa khoa học kỹ thuật đỉnh cao của quốc tế, cần phải có ba khóa khuôn mặt, mống mắt và vân tay mới có thể mở được cửa bảo hiểm đó.
Quý Nam Sâm không cẩn thận bị phỏng hư tay rồi, vân tay không dùng được, người mở dự phòng chỉ có Tiêu Chiến.
Nhưng lúc Tiêu Chiến đẩy cửa tiến vào, trong phòng chính của công ty đã có một người đứng sẵn.
Đào Du Nhiên vẫn là dáng vẻ trắng nõn gầy yếu đó, thấy anh tiến vào cười nói
"Tiêu tổng, ngài đã về rồi."
Tiêu tổng nhìn cậu ta đứng ở đó, đột nhiên liền nhớ đến rất nhiều năm về trước, lúc Quý Nam Sâm dẫn mình đến nơi này.
Lúc ấy, công ty mới khởi bước, thật ra bí mật cốt lõi chỉ cần bỏ vào một cái két sắt, ở đây cũng không phải căn phòng bí mật cốt lõi gì, chẳng qua là phòng làm việc của Quý Nam Sâm thôi, đống đồ lộn xộn chồng chất, sau đó để một cái két sắt nho nhỏ.
Bình luận