Chap 6: Chap 6
🌟🦁🐰🌟
Hình như hôm nay phỏng vấn sau khi trận đấu kết thúc đặc biệt trễ, mấy người Viên Hiểu ở trên xe đợi thật lâu, Vương Nhất Bác mới cùng Tiêu Chiến lên xe.
"Hôm nay lâu vậy à? Em đã nói gì?" Quản lý Kiều hỏi Vương Nhất Bác.
Trên vị trí hàng sau cùng, Vương Nhất Bác ném đại túi vào cốp xe "Không nói gì, bị fans chặn thôi."
Dừng một chút, lại nói
"Hôm nay nhiều fan mẹ."
Tiêu Chiến mới lên chức "fan mẹ" hôm nay bên cạnh: "?"
Sau đó muốn ngăn Vương Nhất Bác nói lung tung, vươn tay nhéo cậu, bị Vương Nhất Bác bắt lấy một phát.
"Á đù, còn có fans dám chặn anh sao." Viên Hiểu ngồi phía trước lập tức nổi hứng "Rốt cuộc vẫn là đội trưởng không nhấc nổi đao nên mới có người dám chặn ác đồng esports."
(Không nhấc nổi đao 提不动刀: ý là già rồi, trưởng thành rồi, người sau không tôn trọng người trước. Ác đồng 恶童: là quỷ bướng bỉnh, gây sự, thích chơi, tính rất trẻ con.)
Bị Vương Nhất Bác hung hăng đạp ghế một phát.
Quản lý Kiều ngồi ở ghế phụ quay đầu lại nói "Anh đã sớm muốn hỏi, Nhất Bác em sao lại nhiều fan mẹ như vậy a, lần trước anh nói về việc tài trợ...... nhà tài trợ nói em nhiều fan mẹ, không có fan bạn gái nào có thể mua, làm anh tức quá."
"Vụ này em biết, đội trưởng ra mắt sớm thôi, trước đây lúc ở Hàn Quốc, trông vừa trắng vừa ngoan, nhuộm tóc vàng ngắn, y hệt một mầm đậu nhỏ non tơ, ai nhìn mà không lan tràn tình thương của mẹ chứ, nào biết đấm người lại tàn nhẫn như vậy." Viên Hiểu nói.
Vương Nhất Bác lạnh căm căm nói "Thật ra anh offline đấm người ác hơn, muốn thử một lần không?"
Viên Hiểu rụt rụt cổ, im lặng.
Mấy người lại bắt đầu thảo luận tiệc ăn mừng nên đi đâu ăn, Tiêu Chiến ở hàng cuối, khẽ hỏi
"Chiến đội của các cậu thiếu tài trợ à?"
Vương Nhất Bác nhéo chơi tay anh, không nhìn anh
"Thế nào, Tiêu tổng có hứng thú sao?"
Tiêu Chiến không nhẹ không nặng nhéo lại cậu một cái
"Đang nói nghiêm túc với cậu đấy."
Vương Nhất Bác không đáp lời, nắm đốt ngón tay của Tiêu Chiến nói
"Tay anh thật nhỏ."
"Nhỏ, cái gì nhỏ?" Viên Hiểu lại xoay người tiếp lời.
Hai người Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi ở sau cùng, lôi kéo tay vốn chẳng có gì, nhưng đột nhiên có người quay đầu, Tiêu Chiến đột nhiên liền nhận ra như vậy hơi ái muội, vội vàng rút tay ra.
Trong tay Vương Nhất Bác không còn, vuốt ve đầu ngón tay một chút, lại ngẩng đầu lạnh lùng nhìn lướt qua Viên Hiểu với vẻ mặt chờ đợi
"Nói não mày nhỏ, cho nên tay trái tay phải không phối hợp."
"Ngao~Đội trưởng lại mắng em!" Viên Hiểu kêu la "Quản lý, anh xem anh ấy kìa, khi nào lời nói rác rưới công kích đồng đội mới có thể bị phạt tiền a?"
Bình luận