Chap 17: Chap 17
🌟🦁🐰🌟
"Cậu nên đến chiến đội làm tuyên truyền phát hành."
Trong điện thoại, Tiêu Chiến giọng điệu hài hước.
"Không cần, nhớ rõ bóng lưng ẩn sâu công danh của chị là được." Trì Bạch vui vẻ hài lòng nói "Trận đấu chính thức, nhớ cho tớ vé."
Tiêu Chiến cười: "Ngồi bên chỗ tụi tớ, hay là bên Lý Kinh kia?"
Trì Bạch chậc một tiếng "Cậu như vậy không thú vị a, lại chẳng lấy không vé của cậu, đã chuẩn bị quà cho các cậu rồi."
"Cái gì?"
Trì Bạch cười nhẹ hai tiếng "Đều là vật quý giá của tớ, hưởng dụng cho đã đi."
Tiêu Chiến nghe giọng điệu của y liền biết không phải vật gì đứng đắn
"Lẳng lơ."
Dừng một chút lại nói
"Chỉ tặng quà, chính mình không chơi à?"
Trì Bạch nghe xong im lặng một lúc
"Không chơi, không thú vị."
"Không thích nam thần của cậu nữa à? Tớ thấy hắn rất nhiệt tình với cậu mà."
Giọng của Trì Bạch trầm xuống "Cậu biết mà, chính vì phản ứng đó của hắn, vừa thấy là biết một trai thẳng sắt đá, có lẽ hơi có ý với tớ đi, nhưng cũng vì tò mò, cảm thấy tớ thú vị...... Tớ liền vì sự tò mò nhất thời của hắn mà bẻ cong hắn thì rất không phải người."
Trì Bạch khẽ thở dài
"Dù sao, con đường này...... cũng không dễ đi như vậy."
Tiêu Chiến đoán được chứ, anh và Trì Bạch cùng nhau lớn lên, Trì Bạch chính là kiểu người có vẻ đĩnh đạc, nhưng thật ra tâm tư cẩn thận.
"Biết rồi, chính cậu vui vẻ là quan trọng nhất."
Nói thêm một câu, Tiêu Chiến liền cúp máy.
Qua một lát Trì Bạch lại gửi tin nhắn đến, bảo anh xuống lấy bưu kiện mình gửi đến.
Căn cứ sẽ có rất nhiều fans gửi bưu kiện đến, đều do dì phân loại xong sẽ mang lên, nghĩ đến bưu kiện của Trì Bạch ít nhiều gì cũng hơi không đứng đắn, nên Tiêu Chiến vẫn quyết định tự đến cửa lấy.
Xuống đến lầu một, quả nhiên thấy chỗ cửa lại chồng chất không ít bưu kiện, bưu kiện cơ bản đều là của thành viên chiến đội, anh tìm thật lâu mới tìm được một cái viết tên anh.
Hộp còn không nhỏ, Tiêu Chiến cười đi tìm dao nhỏ mở.
Viên Hiểu đi ngang thò đầu qua
"Lãnh đội mua đồ ăn ngon cho tụi em sao?"
Tiêu Chiến đẩy cậu ấy "Không có, quà bạn tặng thôi."
Dao nhỏ rạch hộp giấy ra, bỗng chốc nụ cười của Tiêu Chiến lại cương trên mặt.
Sau đó cả người đều run rẩy.
Viên Hiểu vốn đã tránh ra, nhưng thấy sắc mặt của anh bỗng chốc trở nên trắng bệch nên lại chạy nhanh tới.
Trong hộp đựng một con mèo chết bị mổ bụng.
Bình luận