Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: Chap 13

💓🦁🐰💓

Người lái thay đưa hai người đến dưới lầu nhà Tiêu Chiến, Tiêu Chiến đẩy cửa xuống xe, Vương Nhất Bác theo sau.

Cậu không chắc về cảm xúc của Tiêu Chiến lắm, cậu luôn cảm thấy Tiêu Chiến hơi say, nhưng rõ ràng lời nói vừa rồi rất rõ, hôn môi là thật, nhưng sau khi lên xe, Tiêu Chiến lại không nói chuyện với cậu nữa, một mình rúc trong góc, không biết đang nghĩ gì.

Vào cửa, Vương Nhất Bác kéo Tiêu Chiến một chút, Tiêu Chiến vuốt vuốt nửa bên vai ướt đẫm của cậu

"Đi tắm trước đi."

Sau đó đưa khăn tắm cho cậu.

Vương Nhất Bác muốn nói tắm chung, nhưng dưới đôi mắt ướt át của Tiêu Chiến lại không dám nói lời nào, giờ phút này cậu có một loại cảm giác không chân thật, dường như mọi thứ trước mắt là con bướm trong giấc mộng của Trang Chu, vừa nói chuyện liền sẽ tan vỡ.

(Trang Chu mộng điệp 庄周梦蝶: Thành ngữ này có nghĩa là không biết Trang Chu nằm mơ biến thành bướm hay bướm nằm mơ biến thành Trang Chu, sau này dùng để chỉ những giấc mơ đẹp kỳ diệu, hay ẩn dụ cho những thay đổi thất thường của cuộc sống.)

Chờ cậu tắm xong đi ra, Tiêu Chiến cũng đã tắm xong trong phòng tắm bên kia rồi, đang ngồi trên thảm trước cửa sổ phòng khách.

Điều hòa mở rất cao, anh mặc áo ngủ trắng cotton, cổ áo rộng lộ ra cổ đẹp, lúc cúi đầu có thể nhìn thấy xương sống hơi nhấp nhô dưới làn da gầy gò, ôm chân cuộn tròn trên tấm thảm, như thú nhỏ biến thành bởi linh khí của rừng.

Đôi mắt nhìn về phía Vương Nhất Bác cũng đen nhánh như đầm, lắc chai rượu trong tay hỏi cậu

"Còn có thể uống không?"

Vương Nhất Bác đi qua, nhận lấy chai rượu vang đỏ đó, trực tiếp đưa lên miệng uống một ngụm, cũng ngồi trên thảm.

Ngoài cửa sổ còn đang mưa, hai người đều nhìn giọt mưa rơi xuống kính, như vụn kim cương từ trên trời rơi xuống, trong khoảng thời gian ngắn đều không nói chuyện.

Sau một lúc lâu, Tiêu Chiến mới đột nhiên nói

"Tôi là một cô nhi."

Lông mi Vương Nhất Bác rung động một chút, cậu biết, từ rất sớm trước đây, cậu đã tra qua tư liệu của Tiêu Chiến.

"Từ nhỏ đến lớn, tôi đã được dạy ở cô nhi viện rằng nhất định phải làm một người có ích, người vô dụng sẽ bị đào thải, sẽ bị giữ lại đến cuối cùng."

"Vì vậy từ nhỏ tôi đã cố gắng làm một bé ngoan, cố gắng học tập, cố gắng thi đậu đại học, thật ra lúc đó rất mê man, mãi đến đại học gặp được Quý Nam Sâm, hắn có sự trưởng thành vượt qua bạn cùng lứa, lúc đứng trên đài chủ tịch có hào quang bắn ra bốn phía, vì vậy tôi chọn đi theo hắn."

"Nhưng thật ra mấy năm nay, tôi vẫn luôn rất mâu thuẫn, tôi vẫn luôn biết, cuối cùng hắn sẽ không chọn tôi, nhưng tôi vẫn ở lại đó."

Giọng của Tiêu Chiến rất nhẹ, như đang kể một câu chuyện trước khi ngủ, Vương Nhất Bác chỉ lẳng lặng nghe, nghe anh nói hết mọi thứ của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...