Chap 48: Chap 48
Sáng hôm sau, khi Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến vẫn đang ôm nhau ngủ ngon lành thì bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, Tiêu Chiến nhận ra là tiếng chuông điện thoại của mình nên định ngồi dậy, không ngờ lại bị Vương Nhất Bác đè lại.
"Còn sớm mà, ngủ thêm chút nữa đi"
"Ngủ ngủ cái đầu cậu, sắp thành heo rồi, mau ngồi dậy, đè tôi nặng quá"
Vương Nhất Bác buông anh ra, lầm bầm: "Thành heo thì sao, em nuôi"
Tiêu Chiến trừng mắt, đẩy đẩy y ra sau đó ngồi dậy, lấy điện thoại trên đầu giường: "Xin chào, Tiêu Chiến nghe đây"
"..."
"Thật sao, có cần tôi ra đón cậu không.. Vậy được rồi, lát gặp"
Vương Nhất Bác nghe xong cuộc đối thoại vừa rồi, mặt ngu ngơ không hiểu chuyện gì, Tiêu Chiến nhìn qua, anh liền giải thích: "Là Chu Tán Cẩm, cậu ấy đã đi du lịch về rồi, bây giờ đang ở sân bay, liền gọi báo với tôi, còn nói lát nữa sẽ mang quà qua cho tôi và bảo bối"
Vương Nhất Bác nghe xong liền gật gật đầu, anh dâu mình cũng thật 'hiểu chuyện' a, gọi vào sáng sớm chỉ để thông báo có bấy nhiêu, làm phí mất buổi sáng ngọt ngào của người ta.
Tiêu Chiến thấy y vẫn còn ngồi thất thần liền xoay người giật chăn ra: "Còn không mau xuống giường, định ngồi đó đến.." - lời sau bỗng im lặng, bởi vì anh nhìn thấy dưới đũng quần Vương Nhất Bác nổi lên một túp lều nhỏ.
Vương Nhất Bác cũng theo tầm mắt anh nhìn xuống, y cười gian: "Chiến ca, anh hài lòng không?"
"Hài lòng gì chứ, biến.. biến thái" - anh bỗng lắp bắp.
"Chiến ca, sao lại biến thái, đây là phản ứng bình thường vào mỗi buổi sáng thôi mà, điều đó ngầm khẳng định là em rất mạnh mẽ nha"
"Vương Nhất Bác, còn nói nữa có tin tôi đạp cậu xuống không, mau xuống nhanh lên" - một lúc sau nhìn thấy y vẫn không có ý định xuống giường, Tiêu Chiến thẹn quá hóa giận, anh liền giật chăn quăng vào người y: "Hừ, tôi.. tôi mặc kệ cậu" - sau đó xoay người vào WC, để lại Vương Nhất Bác ngồi cười tủm tỉm.
-----
Sau khi ăn sáng xong, bây giờ hai người đang ngồi ngoài vườn hóng mát, Tiêu Chiến đang ngồi trên xích đu đung đưa, Vương Nhất Bác kéo ghế ngồi bên cạnh anh, bỗng nhiên nghe tiếng chuông cửa, anh lập tức đẩy đẩy y.
"Mau ra ngoài mở cửa đi, chắc là Tán Cẩm đó"
Vương Nhất Bác gật đầu, nghe lời anh đứng dậy đi ra ngoài.
Một lát sau, Chu Tán Cẩm liền nhanh chân chạy vào trong, Vương Nhất Bác và Lưu Hải Khoan chầm chậm theo sau. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Chu Tán Cẩm, Lưu Hải Khoan cưng chiều nhìn cậu, sau đó quay sang Vương Nhất Bác.
"Mọi chuyện như thế nào, tiến triển tốt chứ?"
"Ừm, dạo gần đây rất tốt, Chiến ca cũng cũng dần chấp nhận em rồi, cũng đã không còn phòng bị như trước nữa"
Lưu Hải Khoan vỗ vỗ vai y: "Làm tốt lắm, Tiêu Chiến đã chịu nhiều uất ức, cậu ấy vì chú mang thai hai đứa nhỏ rất cực khổ, sau này phải bù đắp cho cậu ấy"
Bình luận