Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 37: Chap 37

Nước mắt càng ngày càng rơi xuống nhiều, trong đầu Tiêu Chiến nhớ đến lúc Vương Nhất Bác nói yêu anh, y nói yêu anh là điều anh mong ước từ lâu, nhưng sao bây giờ lại đau đớn như vậy.

Hóa ra anh cũng chỉ là kẻ ngốc, để cho y muốn tùy ý định đoạt như thế nào cũng được, xem tình cảm 4 năm của anh không bằng một lời của Vu Bân, anh đều không có một chút quan trọng nào trong lòng y.

Tiêu Chiến cười chua xót, đêm hôm đó anh cố gắng che dấu không để lại chút dấu vết gì, không ngờ Vương Nhất Bác vẫn biết, hơn nữa còn không nói ra, y xem anh hạ tiện lắm đúng không, nhân lúc y say rượu trèo lên giường, sau đó lại mang thai con y, y có nghĩ là anh muốn một bước bay lên làm phượng hoàng không?

Bỗng trong đầu xẹt qua một suy nghĩ khiến Tiêu Chiến lo sợ, có khi nào Vương Nhất Bác thực chất chỉ đang nói dối anh, y nói yêu anh thật ra chỉ là cái cớ, mục đích của y đến đây chỉ muốn giành lấy đứa bé với anh.

Không được, Vương Nhất Bác không thể làm thế, đứa bé là tâm can bảo bối của anh, cho dù Vương Nhất Bác là bố của đứa bé cũng không thể làm như thế được, càng nghĩ nước mắt anh càng rơi xuống càng nhiều.

Bụng bỗng bị đá nhẹ mấy cái, Tiêu Chiến hít sâu một hơi, anh đưa tay lau hết nước mắt trên mặt, giọng nói khàn khàn vì khóc quá nhiều cúi xuống vỗ về bụng.

"Bảo bối, ba ba xin lỗi, ba ba không khóc nữa, làm ảnh hưởng đến con rồi đúng không, bảo bối đã đói bụng chưa, chúng ta cùng nhau ăn nhé"

Nói ra lời này Tiêu Chiến mới sực nhớ nồi cháo để trên bếp vẫn chưa tắt, anh đứng dậy đi vào trong, mở nắp nồi ngay lập tức ngửi được mùi khét làm anh nhăn mặt.

Tiêu Chiến nghĩ, hay là hôm nay không cần ăn nữa, miệng anh bỗng dưng đắng ngắt, cũng chẳng cảm thấy ngon miệng hay có cảm giác thèm ăn nữa. Nhưng mà nghĩ lại, anh bỏ bữa đối với đứa nhỏ không tốt, Tiêu Chiến mệt mỏi, xoắn tay áo, nấu lại một nồi cháo khác.

------

Vương Nhất Bác vẫn còn ngồi trước cổng nhà Tiêu Chiến, mà không về nhà của mình, trong lòng đang hối hận vì y quá gấp gáp, bao nhiêu nhớ nhung trong mấy ngày qua, bây giờ gặp được anh làm y kìm lòng không được, bao nhiêu lời đều nói hết ra.

Bây giờ thì hay rồi, chẳng những anh không tha thứ, còn hiểu lầm y nhiều hơn, Vương Nhất Bác bỗng thấy hoảng sợ, có khi nào Tiêu Chiến nghĩ quá nhiều, cảm thấy y không thật sự yêu anh, không có thành ý đến xin lỗi anh mà nghĩ y đến chỉ vì đứa bé không?

Vương Nhất Bác vò vò tóc, sao y lại ngốc đến như vậy, giả vờ không biết chuyện anh mang thai chẳng phải là được rồi sao, giải thích mọi chuyện với anh là được rồi, sao lại ngốc nghếch đến mức nói ra hết với anh như vậy chứ.

Trong lòng y lo lắng không thôi, không biết Tiêu Chiến có còn đang khóc hay không, anh đang mang thai, khóc nhiều không tốt cho sức khỏe, lỡ như khóc mệt quá ngất xỉu luôn thì sao, Vương Nhất Bác đứng dậy nhìn vào nhà anh, nhưng lại chẳng thấy được gì, lòng nóng như lửa đốt.

------

Cũng sắp đến buổi trưa, Tiêu Chiến đã ăn xong, hiện giờ đang rửa bát, bỗng điện thoại rung lên, màn hình hiển thị có người gọi đến, anh tháo bao tay, lấy điện thoại nhìn nhìn, là Lưu Hải Khoan.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...