Chap 33: Chap 33
Tiêu Chiến đã dần quen với cuộc sống ở nơi đây, anh đã quen được với những người bạn mới, những người hàng xóm mới, trong đó thân thiết với anh nhất là đôi phu phu Lưu Hải Khoan và Chu Tán Cẩm.
Hai người cũng mới chuyển tới cách đây không lâu, Lưu Hải Khoan là bác sĩ cho nên sáng sớm đã đi làm, còn Chu Tán Cẩm hiện giờ đang ở nhà anh, cùng nhau trò chuyện.
"Tôi nói cậu đang mang thai, việc này có thể sẽ khiến cậu mệt mỏi đó" - Chu Tán Cẩm nhấp một ngụm trà, từ tốn nói.
Tiêu Chiến lắc đầu, cười cười: "Còn chưa đến 4 tháng, cậu lo cái gì, tôi đến đây đã hơn hai tuần suốt ngày chỉ biết tưới nước trồng cây, đã sắp chán chết rồi" - Tiêu Chiến đột nhiên nghĩ đến chuyện mở quán lẩu, kế hoạch anh đã định sẵn trước khi rời đi.
"Khoảng thời gian này chỉ có một mình cậu, chú ý vẫn hơn, tôi nghĩ để đứa bé lớn hơn một chút rồi hãy tính đến chuyện này?"
Tiêu Chiến đẩy nhẹ vai Chu Tán Cẩm: "Được rồi, được rồi, cậu lo còn nhiều hơn cả tôi"
Chu Tán Cẩm ngập ngừng, đột nhiên đổi chủ đề, hỏi anh: "Tiêu Chiến, cậu thật sự muốn một mình nuôi đứa nhỏ thật sao, tôi biết điều đó không dễ dàng gì, nhưng mà đứa bé tốt nhất vẫn là nên có ba lẫn bố"
Tiêu Chiến khựng lại một chút, cười nhẹ: "Bố đứa nhỏ đã kết hôn rồi, có lẽ bây giờ đang rất hạnh phúc, không có bố cũng không sao cả, tôi sẽ yêu đứa nhỏ thay phần của bố nó, đứa nhỏ sẽ do một mình tôi chăm sóc, tôi có thể làm được mà, Tán Cẩm.. có một số chuyện không thể nào như ý mình muốn được"
"Tiêu Chiến.."
"Được rồi, cậu xúc động làm gì chứ, haha" - Tiêu Chiến phất phất tay nhìn Chu Tán Cẩm hai mắt rưng rưng.
Chu Tán Cẩm hít hít mũi: "Vậy cậu đã biết được giới tính của đứa nhỏ chưa? Cậu thích bé trai hay bé gái?"
"Ừm, tôi đã đặt lịch khám rồi, đứa nhỏ được 4 tháng sẽ đi, con trai hay con gái tôi đều thích, đều là bảo bối nhỏ" - Tiêu Chiến đưa tay vuốt vuốt bụng.
"Haiz, tôi cũng muốn có đứa nhỏ nha, nhưng A Khoan vẫn chưa muốn" - Chu Tán Cẩm bày ra khuôn mặt uỷ khuất.
"Là vì Lưu đại ca yêu cậu quá thôi, không muốn cậu chịu mệt mỏi, huống hồ nếu có đứa bé Lưu đại ca sợ cậu sẽ quan tâm đứa bé nhiều hơn, sau đó sẽ ăn giấm với con của mình nha"
Chu Tán Cẩm bật cười: "Haha, cậu nói đúng lắm, gần đây anh ấy cứ thích ăn giấm lung tung"
Tiêu Chiến và Chu Tán Cẩm có rất nhiều sở thích giống nhau, hai người cứ nói chuyện đến quên cả thời gian mà không biết chán, Tiêu Chiến rất vui, nhờ vậy mà anh có thể quên được cảm giác nhớ đến Vương Nhất Bác.
-----
Vương Nhất Bác đã biết được khả năng Tiêu Chiến đang ở nơi nào, trong lòng gấp gáp không thôi, bác sĩ nói vài ngày nữa y có thể xuất viện nhưng y đợi không kịp.
Vương Nhất Bác hối hận vì hôm đó y đi uống rượu để mất gần một tháng trong bệnh viện mà không đi tìm anh ngay được, y không biết anh có ổn không, mỗi giây mỗi phút trôi qua, đều nóng ruột nóng gan lên hết.
Bình luận