Chap 8: Nhỏ Linh Em Gái Hùng
Tiếng thằng Tân vang lên kéo Hùng ra khỏi dòng suy nghĩ:
"Ê Hùng, đi ăn mừng thôi! Mọi người đang chờ ngoài xe kìa."
"Nhanh lên mày, tao đói lắm rồi," thằng Đạt vừa nói vừa xoa bụng.
Hùng bước lại gần, vỗ vào bụng Đạt:
"Mày ăn vừa thôi, không đến lúc chung kết mày chạy không nổi đâu."
Đạt nhún vai, cười:
"Tao có hơi thừa cân xíu, nhưng mà ăn là niềm vui cuộc sống mà."
Thằng Minh, tóc đuôi ngựa, liếc nhìn Đạt rồi hất hàm:
"Mày biết tụi trong trường gọi mày là gì không?"
Đạt ngẩng mặt hỏi với vẻ tự tin:
"Gọi tao là gì? Đạt Đẹp Trai hay Đạt Mỹ Nam?"
Minh cười lớn, giơ tay hô to:
"Đạt Thiên Bồng Nguyên Soái!"
"Mẹ cha nó! Đứa nào đặt cho tao cái biệt danh này tao sẽ giết nó!" Đạt gầm lên.
Minh và Tân lập tức đánh mắt sang Hùng, ngầm ra dấu.
Hùng cười, giơ tay lên:
"Đạt đại ca, hiểu lầm thôi mà! Tất cả chỉ là hiểu lầm."
Vừa nói, Hùng vừa lùi lại rồi quay đầu chạy đi.
Đạt hét lớn:
"Thằng chó Hùng! Hôm nay mà tao không đập mày thì tao không phải là Nguyễn Thành Đạt!"
Minh và Tân nhìn nhau, bật cười trước trò trẻ con của hai thằng bạn, rồi cũng nhanh chóng chạy theo.
Hôm nay, thầy huấn luyện Thiện chơi lớn, dẫn cả đội bóng đi ăn mừng tại cửa hàng sushi Hami nổi tiếng ở quận Nhất. Ngay khi bước vào, cả bọn đã cảm nhận được không gian sang trọng và đẳng cấp. Những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ra ánh sáng ấm áp, kết hợp với nội thất gỗ tinh tế tạo nên một không gian ấm cúng nhưng đầy phong cách. Quầy sushi hiện đại với đầu bếp điêu luyện đang chuẩn bị những đĩa cá tươi ngon ngay trước mắt khách hàng. Hương thơm tinh tế của nước tương, wasabi, và cá hồi tươi sống lẫn vào không khí khiến ai nấy đều không thể cưỡng lại.
Nghĩa lủi thủi dọn đồ đạc ra khỏi tủ, lặng lẽ rời khỏi nhà hàng qua lối cửa sau. Cậu vừa nhận được quyết định cho thôi việc từ quản lý, lý do là vì Nghĩa đã nghỉ làm suốt một tuần liền mà không xin phép. Trong thư, quản lý ghi rõ rằng cậu thiếu trách nhiệm với tập thể, làm ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của nhà hàng. Đau đớn hơn, Nghĩa còn bị trừ hơn phân nửa lương. Dù đã cố gắng giải thích hoàn cảnh, nhưng quản lý không lắng nghe. Chị ta nói rằng việc trả lương cho cậu đã là sự nhân nhượng, bởi theo quy định, chị ta hoàn toàn có quyền giam lại toàn bộ lương. Nghĩa biết mình có lỗi nên đành im lặng chấp nhận.
Nghĩa chất đồ lên phía sau xe đạp rồi cẩn thận dùng dây ràng lại thật chắc. Cậu đứng một lúc, mắt chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, đôi chân nhịp nhẹ như đang suy tính điều gì. Một lúc sau, cậu cởi nón ra, tay gãi nhẹ lên phần đầu trọc đang lún phún tóc mới mọc, gây cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Nghĩa nhíu mày, rồi thở dài một hơi, trong đầu có chút phân vân có nên về phòng trọ nghỉ ngơi rồi mai sẽ đi tìm việc mới hay không? Cuối cùng cậu quyết định sẽ bắt đầu đi xin việc luôn, không chần chừ chờ tới ngày mai nữa, đầu tiên sẽ đến những địa chỉ đăng thông báo tuyển nhân viên trên trang tìm việc của trường, hy vọng tìm được công việc mới.
Bình luận