Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 74: Bàn Chải Bé Dâu

"Ông về ngủ đi. Trễ rồi."

Nghĩa đứng yên một lúc, rồi khẽ nói:

"Tối nay tôi ngủ ở đây với ông được không? Tay chân ông thế này, ở một mình sao được."

Trong bóng tối, khóe miệng Hùng nhếch lên, nhưng giọng vẫn tỏ ra lạnh nhạt:

"Ông thích thì cứ ở lại. Tôi không ý kiến."

Nghĩa không nói thêm gì, chỉ ngồi xuống ghế gần giường. Không gian rơi vào im lặng. Một lúc sau, Hùng khẽ thở dài:

"Tôi phải đánh răng mới ngủ được. Nhưng..." Anh cử động hai tay một chút rồi nhún vai. "Như này thì chịu rồi."

Nghĩa bật cười:

"Để tôi giúp ông."

"Như vậy... ngại lắm."

"Không sao đâu."

Hùng im lặng một lúc, rồi gật đầu nhẹ. Nghĩa đứng dậy, đi vào nhà tắm. Hùng nhếch môi cười khoái trá, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Trong nhà tắm vọng ra tiếng Nghĩa:

"Bàn chải nào là của ông?"

Hùng trả lời theo thói quen:

"Bàn chải bé dâu."

Vừa nói xong, anh khựng lại, trợn mắt.

"Thôi chết rồi!"

Nhưng đã quá muộn. Nghĩa bước ra với một chiếc bàn chải màu hồng có hình quả dâu nhỏ trên cán.

"Hả miệng ra nào, để Bé Dâu đánh răng cho." Nghĩa cười tinh quái.

"Ông thôi ngay đi!" Hùng đỏ mặt lí nhí, nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng.

Nghĩa bóp nhẹ kem đánh răng lên bàn chải, rồi cẩn thận đặt nó vào miệng Hùng. Cậu nhẹ nhàng di chuyển bàn chải lên xuống, chậm rãi chải từng chiếc răng. Hùng nhăn mặt vì cảm giác tê tê buồn buồn.

"Ông làm gì nhẹ quá vậy? Chà mạnh chút!"

"Sao? Đau thì ráng chịu nha." Nghĩa nghiến răng, cố tình đè lực mạnh hơn một chút.

"Ối! Nhẹ lại! Nhẹ lại!"

"Ông đúng là phiền phức." Nghĩa bật cười, dịu dàng điều chỉnh lại lực tay.

Cuối cùng, sau khi xong, Nghĩa giơ bàn chải lên, nhếch môi:

"Bé Dâu chào anh Hùng nào!"

Hùng giọng đầy ấm ức:

"Tha cho tôi!"

Nghĩa chỉ cười hả hê, đặt bàn chải vào ly rồi rời khỏi phòng tắm. Hùng lầm bầm gì đó trong miệng, nhưng trên gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười ngốc nghếch.

Sau khi giúp Hùng ổn định trên giường, Nghĩa ra ngoài phòng khách nằm.

"Có gì thì gọi tôi." Nghĩa dặn.

Hùng không đáp, chỉ nhìn theo bóng Nghĩa rời khỏi phòng.

Nằm xuống ghế sofa, Nghĩa kéo chăn lên, khẽ thở ra một hơi dài. Hôm nay quá nhiều chuyện đã xảy ra. Mí mắt nặng dần, Nghĩa dần chìm vào cơn buồn ngủ. Nhưng chưa đầy mười phút sau, một tiếng động mạnh vang lên từ trong phòng Hùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...