Chap 6: Cạo Đầu Đi Tu
"Con từ đâu tới? Sao lại ngủ ở đây?" Vị sư già cũng chấp tay đáp lại, giọng ôn tồn.
"Con ở thành phố, sáng sớm hôm nay con lên chùa. Do mệt quá mà con ngủ quên mất," Nghĩa trả lời.
"Con có chuyện gì khúc mắc trong lòng, có thể chia sẻ cùng ta," vị sư già ngồi xuống bên cạnh Nghĩa. "Ta không hứa sẽ giải quyết giúp con, nhưng ít nhất có thể khiến con nhẹ lòng hơn."
Nghĩa ngập ngừng một lát, rồi cuối cùng kể hết mọi chuyện đã diễn ra với Mận cho vị sư nghe. Cậu khép lại câu chuyện của mình bằng một lời khẩn cầu đầy u uất:
"Con muốn cạo đầu xuất gia, làm thầy chùa. Cuộc đời này chỉ toàn nỗi đau buồn, chỉ có đi tu mới giúp con giải thoát. Xin sư giúp con."
Bỗng nhiên, một âm thanh ồn ào từ bụng Nghĩa phát ra, làm cậu bối rối. Những ngày gần đây, cậu hầu như không ăn gì, chỉ uống nước để cầm hơi.
Vị sư mỉm cười, ôn tồn nói: "Ta vừa nấu xong bữa cơm chay. Con có muốn vào trong dùng bữa trước không? Sau đó, nếu con vẫn muốn xuất gia, ta sẽ giúp con."
"Dạ." Nghĩa gật đầu, cảm thấy lòng mình dịu đi phần nào.
Cậu theo vị sư bước vào trong bếp của nhà chùa. Bữa cơm đạm bạc chỉ gồm cơm trắng, đậu hũ và một ít rau luộc, nhưng đối với Nghĩa, đó là bữa ăn ngon lạ thường.
Sau bữa cơm, vừa đặt chén xuống bàn, Nghĩa lập tức chạy đến quỳ trước mặt vị sư già, giọng nói cậu đầy quyết tâm:
"Xin sư cạo tóc cho con."
Vị sư già nhìn Nghĩa với ánh mắt trầm tĩnh, giọng ôn tồn:
"Con còn trẻ, suy nghĩ chưa thực sự chín chắn. Ta nghĩ con chưa phù hợp để đi tu."
Nghĩa dứt khoát đáp lại:
"Con đã suy nghĩ kỹ rồi. Nếu sư không cạo tóc cho con, con sẽ sang chùa khác để xuống tóc. Con tin là sẽ có nơi nhận con."
Vị sư già trầm ngâm một lúc, rồi nhẹ nhàng nói:
"Thôi được, ta sẽ theo nguyện vọng của con. Bây giờ, hãy theo ta lên chính điện làm lễ quy y."
Lễ quy y kết thúc, mái tóc Nghĩa đã được cạo, và pháp danh của cậu chính thức là Pháp Thiện. Tuy nhiên, khi nhìn cái đầu trọc của mình, Nghĩa bỗng có chút hối hận. Cậu đã nghĩ rằng trở thành một nhà sư sẽ giúp mình giải thoát khỏi những nỗi buồn trong lòng, nhưng không ngờ những u phiền ấy vẫn còn đó, thậm chí dường như còn bám chặt hơn vào trái tim cậu.
Công việc hằng ngày ở chùa cứ lặp đi lặp lại: đọc kinh, ngồi thiền, nấu ăn, gánh nước, quét sân, rồi lại đọc kinh, ngồi thiền. Đã ba ngày trôi qua, Nghĩa bắt đầu thấy nhàm chán. Cậu đứng giữa sân chùa, dưới tán cây cổ thụ xòe bóng mát che, chim chóc kêu líu lo trong không gian tĩnh lặng, nhưng Nghĩa lại không cảm thấy yên bình. Cậu quăng cây chổi sang một bên, ngồi phịch xuống đất, thở dài.
Cuộc sống ơ đây quá yên ắng, đều đặn và tẻ nhạt so với những gì cậu tưởng tượng. Cậu đã nhận ra mình không thích hợp với cuộc sống trong chùa. Nhưng làm sao có thể mở lời với sư Pháp Ân vị sư già đã nhận cậu vào chùa và đối xử rất ân cần với cậu? Suốt cả ngày hôm đó, Nghĩa làm việc gì cũng không tập trung, đầu óc chỉ toàn tập trung suy nghĩ tìm lý do để nói với sư Pháp Ân.
Bình luận