Chap 54: Đối Thủ
Nghĩa hào hứng trượt thử, nhưng chưa được bao lâu thì...
Rầm!
Cậu ngã sấp mặt xuống nền băng.
Khang đứng cạnh đó cười ha hả. "Mày làm như chuyên nghiệp lắm!"
"Tao cũng mới chơi lần đầu mà!" Nghĩa lồm cồm bò dậy, phủi tuyết trên áo.
Đến lượt Khang thử. Cậu chậm rãi di chuyển, nhưng chỉ mới nhích được vài bước thì...
Bịch!
Khang ngã chổng vó. Nghĩa bật cười, nhưng chưa kịp cười xong thì chính cậu cũng lại mất thăng bằng và ngã xuống kế bên.
Cả hai nhìn nhau, rồi bật cười lớn.
Ban đầu, hai người cứ trượt được một chút lại ngã, nhưng dần dần, họ cũng bắt đầu quen với cảm giác trượt trên băng. Nghĩa nhanh chóng học được cách trượt nhờ vào nhịp điệu của bài hát thiếu nhi, do một người trên sân băng dạy cho, còn Khang thì vẫn chật vật.
"Mày học nhanh vậy?" Khang lẩm bẩm.
"Tao có năng khiếu!" Nghĩa cười đắc thắng.
Một lúc sau, cả hai bắt đầu trượt thành thạo hơn. Cảm giác lướt trên băng thật tuyệt vời—nhẹ nhàng, phấn khích, tự do.
Khang reo lên. "Đỉnh quá! Tao cảm giác như đang ở trên nước vậy!"
Nghĩa cũng cười tươi, hai má ửng đỏ vì lạnh. "Chơi vui không?"
"Vui vãi!" Khang hét lớn, rồi đột ngột mất thăng bằng, loạng choạng... và rầm!
Lại ngã lần nữa.
Nghĩa cười đến chảy nước mắt. "Tao nên quay lại làm bằng chứng!"
"Quay thử đi rồi tao vật mày xuống băng!" Khang trợn mắt.
Cả hai tiếp tục chơi đến khi mệt lả mới dừng lại. Khang phủi tuyết khỏi áo, thở hổn hển. "Trượt băng đúng là tốn sức ghê!"
Nghĩa gật đầu đồng ý.
Sau khi chơi trượt băng chán chê, Nghĩa và Khang đi dạo quanh các cửa hàng trong tòa nhà. Họ lang thang qua các gian hàng quần áo, đồ lưu niệm, rồi ghé vào một quán ăn nhỏ để nạp lại năng lượng.
Khang cắn một miếng gà rán, vừa nhai vừa hỏi: "Giờ đi đâu nữa?"
Nghĩa suy nghĩ một lúc rồi hào hứng đề xuất: "Đi hội chợ bên Quận 2 đi! Hội chợ Tết đang tổ chức, trang trí đẹp lắm, có đào, câu đối, đèn lồng đủ thứ."
Khang sáng mắt lên. "Nghe hấp dẫn đấy! Đi thôi!"
Cả hai nhanh chóng bắt xe đến hội chợ.
Khi đến nơi, khung cảnh lễ hội rực rỡ đập vào mắt họ. Những dãy đèn lồng đỏ giăng khắp lối đi, những cành đào hồng rực rỡ lung lay theo làn gió nhẹ. Không khí náo nhiệt với tiếng cười nói, tiếng nhạc xuân vang vọng khắp nơi.
Nghĩa và Khang mỗi người mua một cây kẹo bông gòn lớn, vừa đi vừa cắn, cảm giác như được trở về tuổi thơ.
Khang liếm một miếng kẹo rồi cười: "Nhớ hồi nhỏ mình hay giành nhau kẹo bông gòn không?"
Bình luận