Chap 35: Sao băng Leonids
Anh đảo mắt tìm lối thoát, nhưng đã muộn. Ba gã kia đã chặn lối vào.
"Mẹ nó, chạy đi đâu nữa?" Một thằng trong bọn nhếch mép cười khẩy, đấm nắm tay vào nhau răn rắc.
Hùng bước lên chắn trước mặt Nghĩa.
Tên to con nhất cũng bước lên trước, rít giọng:
"Bọn mày thích chơi bẩn với đại ca tao hả? Giờ quỳ xuống xin lỗi còn kịp."
Hùng nheo mắt, bàn tay siết chặt.
"Chúng mày đông người quá nhỉ, có cần hèn đến mức này không?"
Tên đó bật cười, tiến đến gần hơn.
"Hèn hay không thì hôm nay bọn mày vẫn ăn đòn thôi!"
Vừa dứt lời, hắn lao đến tung một cú đấm thẳng vào mặt Hùng.
Hùng kịp nghiêng đầu tránh, nhưng vẫn bị trúng nhẹ vào má, lảo đảo về sau. Hắn chưa kịp ra đòn tiếp theo thì Nghĩa đã lao vào, dùng cùi chỏ thúc mạnh vào mạng sườn đối thủ.
Tên kia khựng lại, nhưng nhanh chóng gầm lên, vung tay đánh trả. Nghĩa cúi người né được, nhưng một tên khác đã tóm lấy áo cậu từ phía sau, giật mạnh.
"Chết tiệt!" Nghĩa bật ra một tiếng chửi, cố vung tay thoát ra.
Hùng không đứng yên. Cậu đạp mạnh vào đầu gối một tên đang xông đến, khiến hắn khuỵu xuống, rồi lập tức vung cú đấm móc vào hàm hắn.
Tên còn lại thấy vậy liền lao đến ôm chặt lấy Hùng từ phía sau. Cảm giác bị siết ngang bụng làm cậu nghẹt thở.
Nghĩa sau khi vung được tay thoát khỏi gã phía sau, lập tức chụp lấy nắp thùng rác gần đó, quật mạnh vào lưng tên đang ghì Hùng.
"Bốp!"
Tên kia gầm lên đau đớn, buông Hùng ra.
Chỉ còn lại tên đầu tiên, hắn nhìn hai người với ánh mắt tức tối, nhưng vẫn lao vào lần nữa.
Hùng không chần chừ, xoay người tung một cú đá vòng cầu trúng ngay thái dương đối thủ. Tên đó ngã đập xuống nền đất, bất tỉnh tại chỗ.
Hai tên còn lại thấy vậy thì chần chừ, ánh mắt lộ rõ sự dè chừng.
"Biến đi trước khi tao đổi ý." Hùng nói, giọng lạnh băng.
Chúng chửi thề vài tiếng, rồi vội vã kéo tên bất tỉnh rời đi.
Hùng thở dốc, đưa tay chạm vào má, nơi bị đấm lúc nãy. Nghĩa cũng ngồi bệt xuống nền, lưng tựa vào bức tường xám xịt.
"Vui nhỉ?" Nghĩa nói, nhếch môi cười mệt mỏi.
Hùng đảo mắt nhìn cậu. "Vui cái đầu ông."
Cả hai im lặng vài giây, chỉ có tiếng thở gấp vẫn còn vang trong con hẻm vắng.
"Giờ sao?" Hùng hỏi.
Nghĩa khẽ nhắm mắt, tựa đầu vào tường, lôi trong túi quần ra một lon bia bị móp méo.
"Uống tiếp được không?"
Hùng bật cười, lắc đầu bất lực. "Ông đúng là điên mà."
Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai kẻ vừa trải qua một trận đánh ngồi tựa vào tường, lặng lẽ bật nắp lon bia cuối cùng còn sót lại.
Bình luận