Chap 34: Đi Uống Bia Không?
2 giờ sáng, Nghĩa tỉnh dậy, mí mắt nặng trĩu như vừa thoát khỏi một cơn mê dài. Đầu cậu đau nhức, cổ họng khô khốc, cả người rã rời. Cậu cố cựa quậy, nhưng một cơn nhói buốt ở lưng khiến cậu rít khẽ.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên trần nhà, mờ mờ ảo ảo. Nghĩa nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường lạ. Mùi dầu gió và thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí. Cậu chớp mắt vài lần để định thần, rồi chầm chậm xoay đầu qua.
Hùng đang nằm ngủ trên tấm nệm trải dưới sàn, hơi thở đều đều, gương mặt có vẻ mệt mỏi. Nhìn xuống, Nghĩa thấy chiếc áo khoác của mình bị vắt lên ghế, còn áo sơ mi thì đã bị tháo ra, gấp gọn gàng. Lưng cậu đau rát, nhưng cảm giác sạch sẽ hơn trước. Ai đó đã giúp cậu rửa vết thương.
Nghĩa khẽ thở dài, ánh mắt dịu lại. Cậu chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận lớp băng dán trên lưng căng nhẹ. Đúng lúc đó, Hùng trở mình, rồi hé mắt nhìn lên giường.
"Ông tỉnh rồi à?" Giọng anh vẫn còn ngái ngủ.
"Sao tôi ở đây?" Nghĩa hỏi.
"Không nhớ gì à? Ông té xỉu ở trước cửa nên tôi lôi ông vào đây." Hùng đáp
"Ờ... Cảm ơn." Nghĩa đáp khẽ, vươn tay xoa trán.
"Đói không? Tôi có mì gói." Hùng hỏi, ngồi dậy dựa lưng vào tường.
Nghĩa lắc đầu, rồi bỗng nhiên hỏi:
"Giờ mấy giờ rồi?"
Hùng nhìn đồng hồ.
"Hai giờ sáng."
Nghĩa im lặng vài giây, rồi bất ngờ lên tiếng:
"Đi uống bia không?"
Hùng hơi ngạc nhiên, nhíu mày nhìn cậu.
"Ông sốt cả buổi tối, mới tỉnh dậy mà đòi đi uống bia?"
"Giờ tôi đâu còn sốt nữa." Nghĩa nhếch môi, đôi mắt sâu thẳm. "Tự nhiên thèm quá."
Hùng nhìn cậu một lúc, rồi thở dài.
"Thôi được. Nhưng uống ít thôi đấy."
Nghĩa cười khẽ, đứng dậy vươn vai, bất chấp cơn đau nhói ở lưng. Hùng cũng đứng lên, vớ lấy áo khoác, rồi cả hai lặng lẽ bước ra khỏi phòng trọ, hòa vào màn đêm tĩnh lặng.
Thành phố về đêm yên tĩnh lạ thường. Đường phố vắng vẻ, chỉ còn vài ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống vỉa hè. Nghĩa và Hùng bước chậm rãi trên con đường trống trải, tìm kiếm một quán nhậu còn mở cửa, nhưng đi mãi vẫn không thấy.
"Mẹ nó, thành phố gì mà mới hai giờ sáng là chẳng còn chỗ nào bán bia," Nghĩa lầm bầm, đá nhẹ vào viên sỏi ven đường.
Hùng chỉ cười nhạt, đôi mắt mơ màng quét một vòng xung quanh. Cuối cùng, anh chỉ tay về phía một cửa hàng tiện lợi còn sáng đèn.
"Ra đó mua vài lon bia với ít khô, ngồi nhậu tạm đi."
Nghĩa nhún vai, không ý kiến. Cả hai bước vào cửa hàng, chọn đại một lốc bia, thêm vài gói khô mực và đậu phộng. Người thu ngân nhìn họ với ánh mắt có phần nghi hoặc, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ tính tiền.
Bình luận