Chap 157: Ruộng Bắp (H+++)
Đêm rằm, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẫm, đổ xuống cánh đồng bắp một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, nửa thực nửa hư. Những tán lá bắp dài và sắc xào xạc va vào nhau dưới cơn gió lồng lộng, tạo nên thứ âm thanh rì rầm như tiếng thì thầm của thiên nhiên giữa khuya sâu.
Giữa không gian tĩnh mịch ấy, tiếng bước chân huỳnh huỵch bỗng phá tan sự yên lặng.
Nghĩa chạy phía trước. Dáng người thanh mảnh, trắng trẻo của cậu ẩn hiện giữa những hàng bắp cao quá đầu người. Chiếc áo sơ mi mỏng dính sát lưng vì mồ hôi, làn da trắng ngần dưới ánh trăng phản chiếu lên thứ ánh sáng mềm mại như lụa. Nghĩa vừa chạy vừa ngoái đầu lại, cười lớn, giọng trong trẻo vang vọng giữa cánh đồng rộng:
"Đố anh bắt được em đấy, Hùng!"
Ngay phía sau, Hùng đuổi theo như một con mãnh thú đang vào mùa săn mồi. Thân hình vạm vỡ, nước da bánh mật bóng lên dưới ánh trăng, gần như hòa làm một với bóng đêm dày đặc. Mái tóc húi cua ngắn lộ rõ những đường nét góc cạnh, rắn rỏi trên khuôn mặt. Đôi chân dài, chắc nịch sải những bước mạnh mẽ, dẫm lên đất khô và lá bắp rụng, phát ra thứ âm thanh nặng nề đầy sức ép.
Hùng không cười thành tiếng. Nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy ánh lên ý cười. Anh nhìn chằm chằm tấm lưng đang chao đảo phía trước, tận hưởng từng khoảnh khắc rút ngắn khoảng cách. Mỗi lần Nghĩa lách sang một hàng bắp khác, Hùng lại rướn người, sải thêm một bước dài, áp sát hơn.
Cuối cùng, ở một khoảng đất trống nhỏ giữa tim ruộng bắp, nơi ánh trăng đổ xuống trực diện và rõ ràng nhất, Hùng lao tới. Một cánh tay rắn rỏi quàng lấy eo Nghĩa, giật mạnh kéo cậu ngược trở lại. Cả hai mất thăng bằng, cùng nhau ngã nhào xuống lớp lá bắp khô và cỏ mềm bên dưới.
Tiếng thở dốc gấp gáp hòa lẫn vào tiếng dế mèn râm ran trong đêm.
Hùng nằm đè lên Nghĩa, sức nặng của cơ thể khiến cậu không thể nhúc nhích. Đôi bàn tay to lớn, chai sạn của anh khóa chặt hai cổ tay Nghĩa phía trên đầu, ghì cậu xuống đất. Dưới ánh trăng rằm, sự tương phản giữa hai con người hiện lên rõ đến mức gần như sắc nét.
Làn da Nghĩa trắng đến phát sáng, mịn màng và mong manh, đối lập hoàn toàn với cánh tay lực lưỡng, ngăm đen và phủ một lớp lông tơ thô ráp của Hùng. Ngực Nghĩa phập phồng dữ dội, hơi thở gấp gáp. Đôi mắt cậu long lanh, không né tránh, nhìn thẳng vào Hùng vừa thách thức, vừa khao khát.
Hùng cúi thấp xuống, hơi thở nóng hổi phả sát bên tai Nghĩa, giọng nói trầm đục, khàn khàn:
"Bắt được em rồi. Giờ thì đừng hòng chạy thoát."
Anh bắt đầu cởi bỏ các lớp áo. Đôi bàn tay to lộ rõ gân, thô ráp, dứt khoát giật tung từng chiếc cúc áo sơ mi trên người Nghĩa. Lớp vải mỏng bung ra, để lộ từng mảng da nõn nà . Vẻ đẹp ấy khiến Hùng thoáng khựng lại, hơi thở nặng nề hơn.
Nghĩa không phản kháng. Cậu luồn đôi tay thanh mảnh vào vạt áo phông của Hùng, chạm vào những khối cơ săn chắc, rắn như đá. Làn da nóng hổi dưới đầu ngón tay khiến cậu khẽ rùng mình.
Khi những lớp vải cuối cùng rời khỏi cơ thể, cả hai phơi bày sự trụi nhất trước mặt nhau. Hùng như một pho tượng đồng được đúc từ lửa và gió, còn Nghĩa lại giống khối ngọc trắng lạnh, trong veo. Hai thân thể, hai sắc màu đối lập, va vào nhau, tạo nên một lực hút dữ dội không thể chối từ.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận