Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 156: Xem Bói

Sáng hôm đó, mưa đã dứt từ lúc nào không hay, chỉ còn lại một lớp ẩm mỏng phủ lên mặt đất, khiến con đường làng trông như vừa được ai đó quét nước, sạch sẽ nhưng trơn trượt. Trời chưa kịp hửng nắng, mây xám vẫn treo lơ lửng trên đầu, thấp đến mức tưởng như đưa tay là chạm được.

Bà Năm Hường dậy từ sớm. Bà lục đục, thay bộ áo bà ba nâu đã được ủi phẳng từ hôm qua, tóc búi gọn sau gáy, cài cây trâm ngọc. Bà đứng lại một lúc trước bàn thờ, thắp nén nhang, lầm rầm khấn mấy câu không rõ lời, chỉ nghe loáng thoáng đâu đó những chữ quen tai như "đầu năm", "bình an", "tụi nhỏ".

Trong buồng, Nghĩa đang cúi xuống xỏ giày thì nghe tiếng bà gọi vọng vào.

"Dậy chưa con?"

"Dạ rồi," Nghĩa đáp, bước ra, vừa đi vừa kéo lại cổ áo cho ngay ngắn.

Hùng đứng phía sau, đang cúi người cột dây giày. Nghe vậy, anh ngẩng lên nhìn bà, gật đầu một cái, miệng cười toe toét. Bà Năm liếc qua hai đứa, ánh mắt dừng lại rất nhanh trên chiếc giường phía sau, không lâu hơn một nhịp thở, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo chút gì đó đầy ẩn ý.

Hùng thấy vậy liền giật mình, vội đưa tay kéo gọn lại chăn màn trên giường.

"Hai đứa ra ăn sáng đi," bà Năm nói, vừa nhét gọn đuôi tóc vào búi sau gáy. "Nay mẹ tụi bây làm cơm chiên Dương Châu đó."

Nghĩa còn chưa kịp đáp thì bà nói tiếp, giọng nhẹ hều như nhắc chuyện thường ngày:

"Ăn xong rồi đi với bà một chút."

Nghĩa khựng lại. "Đi đâu hả ngoại?"

"Đi coi bói," bà nói thẳng, không giấu giếm. "Xóm trên chỗ cây me thắt cổ, có ông thầy Bảy mới về giỏi lắm."

Nghĩa biết đó là thói quen của ngoại mỗi dịp Tết đến xuân về coi gia đạo, coi làm ăn, coi năm tới có bình ổn hay không. Từ trước tới giờ cậu không thích đi xem bói lắm, nhưng cũng chẳng bài xích. Nay nghe ngoại rủ, tự nhiên lại thấy tò mò, muốn đi thử cho biết.

Hùng cột xong dây giày, đứng thẳng người dậy, phủi phủi tay vào quần, quay sang nhìn Nghĩa. Ánh mắt anh không có vẻ ngạc nhiên, chợt sáng lên.

"Dạ," Hùng nói, giọng đều đều nhưng mang theo ý trêu chọc, "con cũng định hỏi ké coi chừng nào con trúng số."

"Thằng này." Bà Năm bật cười hà hà. "Ông thầy mà coi được số trúng, ổng coi cho ổng giàu trước rồi, cần gì ngồi đó coi bói kiếm mấy đồng lẻ."

Nói xong, bà liếc nhìn hai đứa cháu đang đứng nhìn mình trân trân, rõ ràng trong mắt đầy vẻ muốn hỏi: biết vậy sao ngoại còn đi coi.

"Coi cho an tâm ấy mà," bà nói thêm, giọng chậm lại. "Năm mới mà không đi coi bói, bà thấy cứ thiếu thiếu cái gì đó."

Rồi không chờ hai đứa nói thêm câu nào, bà quay người đi ra sau bếp, để lại hai đứa cháu bần thần nhìn nhau.

Nhà thầy Bảy ở xóm trên. Muốn tới đó phải đi xuồng tam bản một đoạn, rồi lên bờ đi bộ men theo con đường đất ngoằn ngoèo, băng qua hai cây cầu gỗ bắc tạm mới tới. Đường sau mưa còn ướt, đất nhão, bước chân đi nghe bẹp bẹp dưới đế dép.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...